Chương 496 - Nhân nghĩa đạo đức 2
Đêm tuyết yên tĩnh, một lúc lâu sau, động tĩnh trong phòng mới dần ngừng lại. Hai người có thể nói là vui sướng tràn trề, sau khi kết thúc thì trực tiếp nhắm mắt ngủ mất.
Hôm sau.
Ngủ một giấc đến hừng đông, sau đó bị âm thanh rao sữa trong ngõ đánh thức.
Ninh Du ở trong phòng cũng tỉnh dậy, sau đó nghe thấy ngoài cửa sổ "lộp cộp" vài tiếng, cửa mở.
Kiều Trà Trà "phịch" một cái ngồi dậy, ngơ ra một lát, vác cái đầu như ổ gà lật đật xuống giường.
Cô tiện tay cầm lấy áo khoác của Ninh Du mặc lên người mình, đội nón lên trực tiếp chạy ra, vừa chạy vừa kêu:
"Đợi đã, mua sữa bò, tôi muốn mua sữa bò!"
"Sữa bò... Ơ! Vẫn là anh sao, Bao Lão Tam, ha ha ha, mấy năm không gặp, nhìn anh khác quá... đợi chút, tôi vào nhà lấy phích nước nóng để đựng."
Ninh Du nghe khúc được khúc mất, ngay sau đó là tiếng bước chân dồn dập, Kiều Trà Trà vội vàng chạy vào, xách cái phích nước nóng lớn rồi vội vàng chạy ra. Cô đựng bốn phần sữa bò, lại bỏ tiền đặt sữa bò cho hai tháng tới. Hàn huyên với Bao Lão Tam một lát, bên ngoài thật sự lạnh đến nỗi chịu không nổi thì mới trở về.
"Anh dậy rồi à!"
Trở lại phòng, thấy Ninh Du đã ngồi dậy, cô lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
Ninh Du ngáp một cái, xoa trán, vừa xuống giường vừa nói:
"Động tĩnh lớn như vậy, anh có thể không dậy sao?"
Kiều Trà Trà vui vẻ nói:
"Vậy anh ra đầu phố mua xíu mại đi, em muốn ăn xíu mại thịt dê ở tiệm cơm quốc doanh, nhớ lấy giấm, em thích giấm của quán đó, cực thơm cực chua!"
Sau này cô ở Bình Bắc không hề ăn xíu mại, đến cả xíu mại gạo nếp cũng chưa từng ăn, Kiều Trà Trà thèm món này muốn chết!
"Mau đi đi, em đói."
Cô thúc giục.
Ninh Du thở dài:
"Anh cũng muốn đi, nhưng dù sao cũng phải cởi quần áo trên người em ra đưa cho anh, anh mới có thể ra ngoài."
À! Kiều Trà Trà cúi đầu nhìn liền vội vàng cởi quần áo.
Tuyết bên ngoài đã ngừng, nhưng lượng tuyết đọng đêm nay chắc dày tới mắt cá chân.
Ninh Du ra ngoài mua bữa sáng, vừa đi vừa chào hỏi với hàng xóm láng giềng xung quanh.
Anh lớn lên trong hẻm, người quen rất nhiều, chỉ trong thời gian đi mua xíu mại về mà mặt sắp cười đến cứng đờ, giọng nói cũng có hơi khô.
Trong hẻm náo nhiệt, hai bên đều là viện, hầu như bảy phần đều là viện của mấy nhà cùng nhau ở, cho nên tiếng gì cũng có. Đột nhiên quay về môi trường sống này, Ninh Du có hơi không thích ứng.
Mua xíu mại về đến nhà bèn cảm thán với Kiều Trà Trà về thứ vừa được nhìn thấy, nghe thấy.
Kiều Trà Trà đã rửa mặt xong, gọi hai con rời giường, mặc quần áo cho Chương Chương, lại hâm nóng sữa bò. Nghe thấy anh nói thì nghĩ thầm chắc người đàn ông này lại dùng mặt nạ "ôn tồn lễ độ" đeo lên mặt, mỉm cười với mọi người.
Ở nông thôn anh tương đối thả lỏng, bình thường trò chuyện với các thôn dân, thậm chí trêu chọc người khác vài câu đều là chuyện bình thường.
Nhưng quay về, ngược lại anh có hơi gò bó, chẳng trách mấy bác gái trong hẻm cứ thích lôi kéo anh nói mấy lời ngượng ngùng.
"Ừm -" Kiều Trà Trà cắn một ngụm xíu mại thịt dê, cả người thiếu chút nữa thăng hoa,
"Chính là mùi vị này."
"Mẹ, chừa cho con một chút!"
Hoành Hoành đang đánh răng, miệng đầy bọt, sốt ruột hoảng hốt nói.
"Chừa đây chừa đây!"
Kiều Trà Trà trong miệng nói như vậy,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền