Chương 85: Bày Sạp
Trước khi quen biết Khương Lệ Vân, Phùng Dịch như bị ngăn cách một tầng với toàn bộ thế giới này, cô chính là mối liên kết giữa anh và thế giới. Từ nhỏ anh đã thích Khương Lệ Vân nắm tay mình, hoặc là ôm mình gì đó... bây giờ lại càng thích hơn. Khương Lệ Vân gần gũi với anh lại càng khiến anh vô cùng kích động. Phùng Dịch có cảm giác cơ thể mình đang bị đôi bàn tay đó kiểm soát, anh không dám nhúc nhích thêm.
Chiều hôm nay, Khương Lệ Vân còn thuận tiện nói chuyện với Khương Hữu Văn để cho Phùng Dịch ở nhờ chỗ của ông, một tháng bọn họ sẽ trả cho ông ta năm đồng. Khương Hữu Văn đã đồng ý. Tuy rằng năm đồng không nhiều nhưng cũng có thể mua được hai lạng rưỡi thịt heo!
Khương Lệ Vân lại nói:
"Đi thôi, chị đưa em đến chỗ chú Hữu Văn."
Đồ của Phùng Dịch cũng hơi nhiều, một mình không thể mang hết được. Khương Lệ Vân tiễn Phùng Dịch đến nhà của Khương Hữu Văn.
"Hôm nay em đi ngủ sớm đi, không cần lo ngủ quên, chị có đồng hồ báo thức rồi, ngày mai chị sẽ qua gọi em."
Khương Lệ Vân dặn dò Phùng Dịch. Phùng Dịch vội vàng gật đầu.
Khương Lệ Vân trở về phòng của mình. Tiền riêng của cô, tiền riêng của Phùng Dịch và cả hai trăm đồng cô đã mượn của cha mẹ, bây giờ đều đã tiêu hết sạch rồi. Chủ yếu là mấy món đồ lỉnh kỉnh phải mua thật sự quá nhiều. Chiếc đồng hồ báo thức này cũng được cô mua vào mấy hôm trước, bởi vì cô cần có thiết bị tính thời gian. Đồng hồ báo thức ở thời buổi này rất thú vị, nó không có pin, tất cả đều dựa vào dây cót, mỗi ngày đều phải lên dây cót một lần, bằng không kim đồng hồ sẽ ngừng quay, muốn nó rung chuông báo thức cũng phải lên dây cót trước. Về phần tại sao đồng hồ báo thức không đặt trên đầu giường... bởi vì cô và Khương Lệ Vũ ngủ chung phòng, nếu để ở đầu giường vậy có khả năng sáng mai sẽ đánh thức cả Khương Lệ Vũ mất. Còn cô ôm nó thì lại khác, đến khi ấy vừa có động tĩnh là cô có thể ngay lập tức tỉnh dậy, sau đó tắt chuông báo thức đi. Khương Lệ Vân đặt đồng hồ báo thức là bốn giờ sáng, sau đó ôm đồng hồ trong lòng, trùm chăn đi ngủ.
Bốn giờ sáng, chuông báo thức vừa vang lên là Khương Lệ Vân đã thức dậy, cô tắt chuông đi, cầm đồng hồ rồi lặng lẽ đi vào phòng khách, bắt đầu gói sủi cảo. Sau khi gói sủi cảo được nửa tiếng, cô lại bắt đầu dọn dẹp đồ đạc, đợi đến tầm giờ mới tới nhà Khương Hữu Văn đánh thức Phùng Dịch. Bọn họ phải lên thị trấn bán sủi cảo chiên thôi!
"Chị Lệ Vân, sao chị không gọi em dậy sớm một chút?"
Thấy Khương Lệ Vân đã gói được hai chảo sủi cảo rồi, Phùng Dịch không nhịn được mà hỏi. Hôm qua anh mệt quá, buổi tối vừa ngả đầu xuống đã ngủ ngay, thẳng cho đến khi Khương Lệ Vân tới thì anh mới dậy, cho nên anh cũng không biết cô đã dậy từ rất sớm và gói được nhiều sủi cảo như vậy. Khương Lệ Vân đáp:
"Tối qua chị hào hứng quá nên buổi sáng dậy sớm, còn em không cần phải dậy sớm như vậy đâu."
Hôm qua, trên cơ bản toàn bộ việc nặng nhọc đều là Phùng Dịch làm hết, cô nên để anh nghỉ ngơi tử tế thì hơn.
"Em muốn dậy sớm mà."
Phùng Dịch bảo.
"Được, lần sau chị sẽ gọi em nhé."
Khương Lệ Vân vừa cười vừa nói, sau đó dẫn Phùng Dịch đi ăn bữa sáng.
Khương Què đã nấu xong một nồi chào như thường
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền