Chương 92: Vô Dục Vô Cầu
Khương Tuệ Ninh nằm trên giường mà không ngủ được. Chuyện với Quý Thần Nham thế này, cô làm sao bưng bít được đây?
Ngẫm nghĩ một hồi, cô quay người sờ đến tiền đặt ngay dưới gối. Thôi vậy. Sống trên đời, ai không phải chó săn của đồng tiền chứ?
Có tiền rồi, còn nghĩ nhiều như vậy làm gì? Dù sao binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn. Nói không chừng anh cũng chỉ đang dọa mình mà thôi.
Đúng vậy, nếu anh lợi hại như vậy, muốn làm gì đã làm từ sớm rồi, tội gì còn chờ đến bây giờ?
Chắc chắn là cố ý hù dọa mình. Vì sao? Vì cô đã nói sai. Cô nói cái gì nhỉ?
Cô nói anh không được.
Lời này chắc chắn chính là vảy ngược của anh.
Bây giờ cô cũng không quản anh có được hay không nữa, nói thật ra anh cưới nguyên chủ cũng bởi vì ân tình, mà đoán chừng nguyên chủ chưa chắc đã có tình cảm với anh.
Cuộc hôn nhân chắp vá của hai người họ nếu đặt vào hoàn cảnh của người khác, có một số người có thể sẽ chịu đựng sống qua ngày nhưng chắc chắn Quý Thần Nham không phải loại người này.
Trong lòng anh theo đuổi lý tưởng cao cả, ý nghĩa trong sinh mạng của anh chính là lao đến lý tưởng vĩ đại của bản thân.
Nói không chừng đến đứa con trai kia của anh cũng bởi vì nghĩa vụ mà được sinh ra. Vì vậy trong cuộc đời anh từ tình cảm đến dục vọng hoàn toàn không phải điều quan trọng.
Thảo nào cô luôn cảm thấy anh giống như một hòa thượng, từ trong ra ngoài đều tỏa ra hơi thở cấm dục. Thì ra anh cấm thật sự.
Đây cũng là lý do vì sao anh không để mình đọc, viết mấy loại sách viết tư tưởng chính trị.
Đây đúng là biểu thị cho việc vô dục vô cầu, muốn biến tình yêu nhỏ thành tình yêu lớn.
May mắn là thời đại này không cho xuất hiện kinh thư cái gì đó vì để bài trừ mê tín, cổ hủ, nếu không có lẽ anh còn bắt buộc cô phải chép thanh tâm chú vào hàng đêm rồi.
Khương Tuệ Ninh cảm giác mình đã nắm được sự thật, xem như không làm chó săn cho đồng tiền cũng không mất ngủ nữa.
Quả nhiên vừa quay đầu cô đã ngủ mất rồi.
Sáng hôm sau, Khương Tuệ Ninh nhớ đến việc Quý Tử Thư đột nhiên đưa tiền cho mình. Nhưng cậu đột nhiên đưa nhiều tiền cho cô thế này khiến cô cảm thấy rất có thể là như thế. Lẽ nào có người đã uy hiếp, muốn lấy tiền của cậu? Cậu sợ hãi nên mới muốn mình giữ giúp? Cô dự định ngày mai sẽ quan sát cậu nhiều hơn.
Cô không khỏi nhớ đến trước kia từng nhìn thấy mấy kẻ đầu gấu trong trường học, hình như những người đó cũng đe dọa người khác lấy tiền.
Quý Tử Thư đang gặp phải vấn đề này sao? cha của cậu là Quý Thần Nham, đoán chừng ở toàn bộ Đông Thành này cũng không có ai dám bắt nạt cậu đâu.
Giữa trưa ngày hôm sau, dì Lưu đã trở lại. Đến chiều, Khương Tuệ Ninh đi mua đồ ăn với dì Lưu, vừa khéo là thời gian Quý Tử Thư tan học.
Thư ký Trần còn chưa trở lại, thư ký Trương lại bị Quý Thần Nham dẫn theo.
Vì vậy không ai sắp xếp xe đưa đón Quý Tử Thư, cậu chỉ có thể ngồi xe công cộng đi về.
Khương Tuệ Ninh nhìn thời gian này cũng không chênh lệch lắm, vừa khéo từ đằng xa đã nhìn thấy một chiếc xe công cộng đang chạy đến gần. Cô quay lại nói với dì Lưu:
"Dì Lưu, chúng ta đợi Tử Thư đi!"
"Đồng chí Tiểu Khương, cô đợi Tử Thu đi! Để tôi về trước nấu cơm."
"Vâng."
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền