Chương 93: Không Sợ
Khương Tuệ Ninh đang định lên tiếng thì nhìn thấy ba cậu trai khác đuổi theo Quý Tử Thư.
"Tử Thư, cậu chờ một chút, không phải nói cùng nhau chơi bóng sao?"
Nhưng khi mấy cậu bạn kia chạy đến nơi, trông thấy Khương Tuệ Ninh thì sững sờ.
Nụ cười trên mặt Khương Tuệ Ninh vẫn chưa kịp thu hồi lại, cô gật đầu, mỉm cười với họ.
"Tử Thư, đây là ai? Chị của cậu à?"
Một cậu bạn hỏi. Mấy người họ đều sống cùng một đại viện, chưa từng nghe nói cậu có chị gái.
Khương Tuệ Ninh nhìn thấy sắc mặt Quý Tử Thư đã thay đổi, không thể nói là xấu, nhưng nhìn thế nào cũng hiện lên vẻ bất lực.
Nhưng cậu vẫn giới thiệu với các bạn học của mình:
"Đây là mẹ kế của mình."
Việc có một người mẹ kế chỉ hơn mình hai tuổi, quả thực rất khó tiếp nhận.
"Chắc các cậu là bạn học của Tử Thư, tôi là vợ của cha Tử Thư."
Khương Tuệ Ninh cảm thấy đây là lời giải thích hoàn mỹ nhất, đều là những người sống trong đại viện, điều nên hiểu sẽ hiểu cả.
Mấy cậu bạn sửng sốt, trong đầu đều đang nghĩ đến người mẹ kế của Quý Tử Thư còn trẻ và đẹp thế này.
Thảo nào chú Quý không chịu cưới vợ rất nhiều năm nay, thế nhưng đột nhiên lại lấy vợ.
Cậu bạn vừa gọi Quý Tử Thư phản ứng nhanh nhất, nói:
"Dì, chào dì, tôi là Hà Ngộ, đây là Trương Chi Lâm, còn đây là Đằng Duy, chúng tôi đều là bạn học của Tử Thư."
"Đúng rồi, tôi cũng ở cùng đại viện."
Hà Ngộ nhấc tay chỉ vào ngôi nhà nhỏ màu đỏ cách Quý gia không xa lắm, nói:
"Nhà tôi ở bên kia."
Khương Tuệ Ninh nghe thấy cái tên Hà Ngộ thì nhận ra đây chính là nam hai, người cơ mưu, chính là trợ lý đắc lực của Quý Tử Thư sau này. Nhưng lúc này không ngờ lại là một cậu trai nhiệt tình, thành thật thế này.
"Chào các cậu."
Khương Tuệ Ninh lại mỉm cười, gật đầu với họ.
"Chào... chào dì."
Trương Chi Lâm và Đằng Duy hơi ngại ngùng, nhìn thấy cô gái trẻ tuổi không lớn hơn mình mấy tuổi thì khó mà gọi một tiếng "dì", chẳng qua thấy Hà Ngộ đã làm mẫu trước đó nên họ cũng chỉ có thể gọi theo.
Sắc mặt Quý Tử Thư đã trở lại như bình thường. Thật ra cậu cũng không bài xích việc người khác biết mình có mẹ kế, vừa rồi chỉ là trong chốc lát không thể nói ra lời vì không biết giới thiệu như thế nào, cậu thật sự nói không được hai chữ "mẹ kế" với gương mặt kia của Khương Tuệ Ninh.
Có lẽ cũng là nỗi phiền não khi tuổi còn quá trẻ.
"Các cậu muốn đi chơi bóng sao?"
Khương Tuệ Ninh nhớ đến vừa rồi Hà Ngộ có nhắc đến cuộc hẹn đi chơi bóng của họ.
Cùng lúc đó, Quý Tử Thư nói: "Không."
Nhưng ba người còn lại đồng thanh: "Muốn."
Khương Tuệ Ninh: ... Đến cùng là các cậu có hẹn với nhau hay chưa?
Quý Tử Thư nhớ đến việc tối qua Khương Tuệ Ninh nhìn thấy cha mình rời đi thì rất cô đơn, hôm nay lại còn cố ý đến rước mình, có lẽ cũng vì ở nhà cảm thấy rất vắng vẻ. Do vậy, cậu không có ý định đi chơi banh nữa, mà muốn ở nhà với cô.
"Cậu bận cái gì mà không chơi? Hiếm hoi lắm mới không có bài tập, chơi một trận đi!"
Hà Ngộ nói. Gần đây Hà Ngộ cảm thấy tính tình của mẹ mình trở nên nóng nảy hơn, không được tốt lắm, cậu mới không muốn về nhà. Cậu muốn ở bên ngoài chơi bóng, nhưng kỹ thuật của Trương Chi Lâm và Đằng Duy không được tốt, chơi với họ không tốn chút sức nào.
Vậy mà
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền