Chương 65 -
Đôi giày vải Tống Nguyệt Minh đang mang trên chân là đôi mới mua, là Hoàng Chi Tử mua cho cô hồi đầu xuân, vì đôi giày vải này màu hồng nhạt nên không nỡ mang ra ngoài, chỉ có những dịp quan trọng mới mang thôi.
Những kiểu dáng giày được bày trên quầy có hạn, giày nam hay nữ đều là xăng đan hoặc giày vải, đa số đều là màu đỏ hoặc nâu vàng, nhưng ở thời đại này mà nói thì như thế đã rất thời thượng rồi.
Vệ Vân Khai hơi cau mày:
"Không cần khách sáo với tôi đâu. Cô xem thử xem thích đôi nào, chúng ta nhờ người ta lấy ra thử."
"Không cần đâu, giày tôi vẫn còn mới."
Tống Nguyệt Minh chớp mắt, quay đầu nói với người bán hàng:
"Đồng chí, phiền cô lấy đôi giày cao gót màu trắng kia cho tôi xem, tốt nhất là cỡ 36, cảm ơn."
Người bán hàng không muốn lắm, nhưng nhìn thấy người ta xách vải trong tay, lại thấy đồng nghiệp bán vải cách vách đang nháy mắt ra hiệu cho mình thì hiểu ngay lập tức, đôi bày trên quầy là cỡ 36, vừa lúc đưa luôn cho cô.
Tống Nguyệt Minh ngồi xuống cởi giày vải ra, thay đôi giày cao gót này vào thì thấy vừa như in, cô đỡ ghế đứng lên, vừa mới mẻ vừa thuần thục đi hai bước, trông rất hợp với đôi chân dài thon thả nên Vệ Vân Khai hỏi giá luôn.
Hai mươi đồng cho một đôi giày cao gót, người bán hàng nhấn mạnh:
"Đây là da thật, dễ mang lại còn đẹp nữa!"
Vệ Vân Khai móc tiền ra, Tống Nguyệt Minh cởi giày cao gót để người bán hàng gói lại giúp cô. Thừa lúc này, cô bước tới cạnh hỏi nhỏ vào tai Vệ Vân Khai:
"Anh mua nhiều thứ cho tôi thế này, nếu tôi không muốn đính hôn với anh nữa thì anh tính thế nào?"
Chưa từng nghe nói có chuyện nhà ai trả quần áo về cả.
Vệ Vân Khai cúi đầu nhìn thẳng vào mắt cô, cười nhạt nói:
"Nếu tôi không đủ khiến cô vừa lòng, vậy thì bồi thường cho cô cũng là chuyện nên làm."
Ôi trời...
Tống Nguyệt Minh nghe thấy lời nói đầy thành ý này, phản ứng đầu tiên là nếu cô thật sự thả bồ câu cho Vệ Vân Khai thì sẽ có kết quả thế nào nhỉ? Sẽ trở thành người phụ nữ không có mắt nhìn sao?
Cô từ từ lộ ra một nụ cười:
"Tôi nói giỡn thôi."
"Ừ."
Người bán hàng gói giày da lại đưa cho bọn họ, hai người đang tính rời đi thì có một đôi nam nữ hoàn toàn khiến Tống Nguyệt Minh hiểu được cái gì gọi là sẽ có lúc gặp lại trong đời.
Là Dương Mẫn và Tống Bách Hằng, hai người đã đính hôn, cũng vào thị trấn để mua đồ.
Vốn dĩ Tống Nguyệt Minh không tính nói chuyện với hai người này, nhưng Tống Bách Hằng lại gật đầu từ xa với Vệ Vân Khai, sau khi bước hai ba bước tới gần, Tống Bách Hằng từ trước đến nay ít nói ít cười lại chủ động đến chào hỏi:
"Nhân viên kỹ thuật Vệ, khéo thế."
"Anh đi đâu thế?"
"Tôi dắt đối tượng của mình đi mua vài thứ."
Vệ Vân Khai nhướng mày:
"Tôi cũng thế, hai người định vào ngày nào."
"Mười sáu tháng sau, nếu có rảnh thì nhân viên kỹ thuật Vệ nhớ đến uống chén rượu nhé."
"Chắc chắn rồi."
Hai người đàn ông hàn huyên, Tống Nguyệt Minh và Dương Mẫn thì gật đầu với nhau mà không nói chuyện. Cũng may bọn họ không nói lâu lắm, hai người đều có việc phải làm, nói thêm hai ba câu rồi tách nhau ra.
Sau khi tạm biệt, Dương Mẫn quay đầu nhìn thoáng qua Tống Nguyệt Minh, trên mặt là vẻ khó hiểu khiến Tống Bách Hằng thắc mắc: "Sao thế?"
Dương Mẫn lắc đầu:
"Không có gì."
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền