Chương 111 : Vệ Thu Trì
Chúng tôi bàn bạc xong cách xử lý Tôn Sưởng thì đệ tử của nhà họ Cố cũng kịp thời đưa cá chép rồng tới. Bốn người chúng tôi vây quanh cá chép rồng và quan sát cẩn thận, phát hiện ngoại trừ việc có thêm hai sợi râu rồng ra thì trông nó vẫn chỉ như một con cá chép bình thườngBạch Trạch đỏ mắt, “Một con cá nhỏ như thế này mà có thể đổi được mấy chục căn biệt thự, cô Yến, lần này cô nợ sư thúc nhỏ nhiều đấy.”
Yến Tần Tang im lặng không nói lời nào, hiển nhiên cô ta cũng biết Bạch Trạch không nói xằng bậy.
“Được rồi, Ngô Uy mang con cá chép rồng này về trước đi, tối nay chúng ta gặp lại.” Tôi nói.
Ngô Uy vội vàng đem cá chép rồng về, Bạch Trạch cười gian, “Chờ đến tối là có trò hay để xem rồi.”
Sau đó tôi hỏi Yến Tần Tang kỹ càng về con trùng cổ ăn tim, ví dụ như làm sao để hạ cổ.
Vì người bình thường rất cảnh giác, sẽ rất khó nếu muốn bỏ vào trong thức ăn.
Yến Tần Tang nói cho tôi biết, loại cổ ăn tim này cứ gặp thịt là chui vào, nói cách khác chỉ cần chạm vào làn da thôi, nó cũng sẽ chui ngay vào người đó, mà người trúng cổ lại không hề có bất cứ cảm giác gì.
Cô ta nói thế khiến tôi hoàn toàn yên tâm, chỉ cần không có chứng cứ chứng minh chúng tôi là người hạ cổ, thì chuyện kia có làm lớn đến mức nào tôi cũng không sợ.
Khoảng thời gian sau đó tôi không đi đâu cả, chỉ ở trên tầng hai nói chuyện với Cố U Hoàng, kể một ít chuyện lý thú lúc còn bé cho cô ấy nghe, đùa giỡn vui đến mức Cố U Hoàng cười liên tục.
Đương nhiên, tôi cũng nhân cơ hội này mà bồi dưỡng tình cảm với Cố U Hoàng, ví dụ như chơi trò kéo búa bao, người nào thắng thì được hôn đối phương một cái.
Cố U Hoàng đương nhiên biết tôi có ý đồ gì, chỉ có điều từ trước đến giờ cô ấy không bao giờ cự tuyệt tôi, luôn luôn thuận theo tôi làm bậy.
Cả buổi chiều tôi ngồi xem phim với Cố U Hoàng ở trong phòng khách, phim tình cảm điển hình làm Cố U Hoàng thổn thức một trận, nói cái gì mà người có tình cuối cùng không thể thành thân thuộc, thật quá tiếc nuối.
Bác Tùng vẫn nhớ chuyện tôi phải mua xe cho bác ấy, nên vừa sáng sớm là đã chạy đến showroom 4S xem xe, ngắm nghía cả ngày, cuối cùng bác ấy tràn đầy phấn khởi nói với tôi rằng bác ấy thích một chiếc Land Rover, trông vô cùng cool ngầu.
Tôi hỏi một trăm nghìn tệ có đủ không, bác Tùng vui tươi hớn hở nói showroom đang có ưu đãi, chỉ cần hơn chín mươi nghìn tệ là đủ rồi.
Tôi đưa bác Tùng đi mua xe luôn, tôi đã đồng ý với bác ấy thì chắc chắn sẽ không nuốt lời.
Đến showroom 4S làm xong hết các thủ tục, bác Tùng phấn khích lái xe đưa tôi về nhà. Tôi hỏi bác Tùng có bằng lái xe không? Bác ta ấp úng, nói mình trời sinh đã biết lái xe, không cần đến bằng lái.
Và rồi mẹ nó chứ, cả đoạn đường đi tôi bị dọa sợ kinh hồn bạt vía.
Vất vả lắm mới về được đến biệt thự, tôi thề sau này mình sẽ không bao giờ ngồi xe của bác Tùng nữa, đây rõ ràng là đua xe mà. Nhất là bác Tùng còn cố ý lái xe ra vùng ngoại ô, nói nơi đó không có camera giám sát, để bác ấy lái cho đỡ ghiền.
Biết Cố U Hoàng chỉ ăn được món chay, lúc trở về tôi còn chủ tâm vào cửa hàng bán hoa quả mua một
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền