Chương 36
"Phượng Quyên, rửa cái tay thôi mà lâu thế? Lại lén xem video trai đẹp chứ gì? Mau ra ăn đi!"
Dì Phượng Quyên vừa rửa tay xong đi ra, quả nhiên trên tay còn cầm theo điện thoại, cười đáp: "Ông Cao, tai ông thính ghê, tôi xem gì ông cũng biết hết."
Đầu bếp Cao tỏ ra rất đắc ý: "Tôi còn không hiểu bà chắc? Có phải lại đang xem cái... cái gì nhỉ... ôi đầu óc tôi..."
Ông vừa nói vừa cố nhớ lại, đột nhiên mắt sáng lên: "Hồ Gia Dục!"
"Không ngờ ông còn nhớ luôn á!"
"Đương nhiên rồi."
Nhìn dì Phượng Quyên và đầu bếp Cao tung hứng ăn ý, Đàm Mạt không nhịn được tò mò hỏi: "Hồ Gia Dục là ai vậy ạ?"
"Là nam chính của bộ phim thần tượng chiếu dịp Tết năm ngoái đó, trời ơi đẹp trai xỉu. Tới giờ dì vẫn còn xem lại hoài không chán."
"Đàm Mạt, có người tìm cô này."
Đúng lúc đang trò chuyện, một giọng nữ trong trẻo vang lên từ phía sau ngắt lời dì Phượng Quyên.
Đàm Mạt quay đầu nhìn, cửa tòa nhà phụ lại bị đẩy ra, người đi đầu là một cô gái trẻ tên là Linh Linh.
Linh Linh mặc đồng phục của nhân viên vệ sinh, bước nhanh mấy bước thì người phía sau cô ấy mới lộ diện.
Khi nhìn rõ khuôn mặt người kia, Đàm Mạt thoáng sững người: "Sao cậu lại tới đây?"
Lục Hành Giản rất biết giữ khoảng cách. Anh đứng cách cô khoảng bốn, năm bước rồi trả lời ngoan ngoãn: "Tôi có một chút việc cần bàn với cô, lúc đó trợ lý Lâm bảo cô vừa rời khỏi công ty, tôi nghĩ có thể kịp gặp. Không ngờ..."
Ánh mắt anh dừng lại nơi bàn ăn, nở nụ cười áy náy: "Là tôi sơ suất. Thôi thì mai tôi đến công ty gặp cô cũng được."
"Cậu là ai vậy?" Dì Phượng Quyên nheo mắt cố nhìn rõ mặt anh.
"Tôi cũng không biết, thấy anh ấy lượn qua lượn lại ngoài cổng nên tôi dẫn vào luôn." Linh Linh nói xong liền gắp vội vài miếng thức ăn bằng đũa sạch.
Đàm Mạt lên tiếng: "Là đồng nghiệp mới vừa nhận việc hôm nay ạ."
"Trời ơi, đồng nghiệp gì mà đẹp trai dữ vậy nè." Dì Phượng Quyên không giấu được sự kinh ngạc lẫn thích thú.
Thấy cậu đồng nghiệp mới chuẩn bị xoay người rời đi, dì Phượng Quyên vội chạy tới kéo tay anh lại.
"Đã là đồng nghiệp mới của trợ lý Đàm, cũng là người nhà của tụi tôi rồi. Ăn xong bữa cơm hẵng đi."
"Cậu đồng nghiệp mới này, xưng hô sao cho tiện đây?" Dì Phượng Quyên nhiệt tình nắm lấy tay Lục Hành Giản, siết chặt khiến anh hơi lúng túng.
Anh định rút tay ra nhưng nghĩ đây đều là người sẽ cùng làm việc sau này, không muốn làm họ mất mặt nên đành gượng gạo giữ nguyên, rồi nhìn quanh giới thiệu.