ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 37

"Chào mọi người, tôi tên là Lục Hành Giản, trợ lý mới của phòng Tổng Giám đốc. Sau này mong được mọi người giúp đỡ."

"Ôi trời, phòng Tổng Giám đốc à? Nhìn xem, tiểu Lục nhà ta đúng là tuổi trẻ tài cao!" Dì Phượng Quyên đại diện cả bàn vỗ tay hoan nghênh.

Nhân lúc mọi người đang nói chuyện, Lục Hành Giản tranh thủ bước nhanh đến ngồi cạnh Đàm Mạt.

"Tiểu Lục, ngồi bên này đi. Bên này nhìn ra sân vườn đẹp lắm!" Dì Phượng Quyên gọi với theo.

Đầu bếp Cao khoát tay: "Thôi đi bà Phượng Quyên, bà giờ giống yêu tinh nhền nhện lắm rồi đó. Bà càng gọi, người ta càng sợ."

"Yêu tinh cái đầu ông!"

Mọi người phá lên cười, rồi ai nấy tiếp tục ăn uống.

Lục Hành Giản ngồi ngay bên cạnh khiến Đàm Mạt khó lòng lơ đi sự có mặt của anh.

Anh không nói gì nhiều, chỉ mỉm cười lắng nghe mọi người trò chuyện. Ai gọi tới thì đáp vài câu đơn giản.

Tuy nhiên cô nhận ra mỗi khi anh nói lúc đang ăn, giọng anh lại có chút ngập ngừng, hoàn toàn khác với bình thường.

Người làm trong biệt thự chủ yếu đều làm việc tay chân, nên bữa cơm thường khá đậm vị, nhiều dầu mỡ.

Nhất là đầu bếp Cao, trước khi chuyển qua làm đầu bếp riêng, từng nấu ở quán ăn lớn. Nên trừ khi nấu riêng cho Nam Cung Liệt thì mới chú ý ít dầu ít muối, còn lại cứ món nào ngon là ông làm.

Đàm Mạt thấy Lục Hành Giản ngồi trước mâm cơm có phần e dè, gắp một miếng thì như phải lấy hết can đảm mới dám ăn.

Nhưng kỳ lạ là ăn xong rồi, anh lại như thấy ngon miệng, còn gắp thêm vài miếng nữa, vẻ mặt lúc đó hoàn toàn thoải mái.

Đúng là người kỳ lạ, cô thầm nghĩ trong bụng.

Lục Hành Giản dường như cảm nhận được ánh mắt cô, anh quay sang, cười với cô đầy ngượng ngùng. Đôi mắt đen láy phản chiếu ánh đèn sáng rực trên trần.

Anh mỉm cười nói: "Không ngờ món của đầu bếp Cao lại ngon đến vậy."

"Tất nhiên rồi." Đàm Mạt đáp.

Bất chợt, có thứ gì đó lông xù chui tới chui lui giữa hai chân khiến Đàm Mạt giật mình cúi xuống nhìn. Hóa ra là một chú chó Samoyed siêu mập, đang len lỏi giữa mọi người để xin ăn chút thịt.

Nó thò đầu dưới gầm bàn, lè lưỡi thở phì phì nhìn cô.

"Báo Buồn! Lại đây nào." Cô gắp một miếng thịt bò sạch, nhúng qua nước lọc vài lần rồi đưa cho nó.

Báo Buồn vội vã nuốt chửng miếng thịt như chưa từng được ăn.

Đây là chó của Nam Cung Liệt nuôi.

Đàm Mạt quay sang hỏi dì Phượng Quyên: "Nó không được ăn tối hả dì?"