Chương 38
"Có chứ, sao lại không cho ăn được?" Dì Phượng Quyên như chợt nhớ ra điều gì, hạ giọng nói.
"Chẳng phải hôm nay Tổng Giám đốc Nam Cung với cô Hứa cãi nhau đấy à? Hai người họ đều không ăn gì. Mà bình thường lúc họ ăn tối, Báo Buồn hay tới xin một ít thịt. Hôm nay không xin được nên mới chạy ra đây."
Nói rồi, bà cũng gắp thêm vài miếng thịt bò nhạt vị, rửa sơ trong nước rồi đút cho Báo Buồn.
Đàm Mạt vốn đang định đi tìm Nam Cung Liệt và Hứa Tiểu Niệm, nghe vậy liền tranh thủ hỏi thêm: "Họ về từ sáng à dì?"
"Ừ, sáng hai người còn cùng nhau đi làm. Không biết sao, chưa tới trưa đã về lại rồi. Cô Hứa về sớm hơn Tổng Giám đốc, lúc mới về còn trò chuyện vui vẻ với tụi dì."
"Ai ngờ vừa thấy Tổng Giám đốc bước vào, sắc mặt cô ấy tối sầm lại, rồi cả hai im re không nói câu nào."
Dì Phượng Quyên nhắc đến đây thì bắt đầu bực bội: "Tới giờ ăn trưa cũng không ai nói muốn ăn gì. Tụi dì đành làm theo thực đơn thường ngày."
"Kết quả Nam Cung Liệt vừa nhìn thấy món ăn giống với của cô Hứa thì nổi đóa lên, nói không ăn bít tết nữa, món đó là kiểu người không có gu mới ăn, anh ta đòi sườn cừu."
"Cô Hứa nghe vậy thì cũng đâu có vừa, lập tức nói không ăn bít tết nữa, cô ta muốn ăn tôm hùm sốt."
"Thế là hay rồi, hai người mỗi người một ý, chẳng ai chịu nhường ai, mỗi người đòi riêng mười món. Hai người thành hai mươi món. Cứ như đang gọi món ở nhà hàng sang chảnh ấy!"
"Chưa nói tới chuyện tụi dì làm không xuể, thì trong nhà cũng đâu có sẵn nguyên liệu cho từng ấy món khác nhau."
"Thật là mệt chết đi được." Dì Phượng Quyên than một tiếng rã rời.
Hóa ra, ở nơi cô không thấy được, Nam Cung Liệt và Hứa Tiểu Niệm cũng đang "phát điên" theo cách riêng của họ.
Dì Phượng Quyên cảm thán: "Không biết bao giờ họ mới hết cãi nhau nữa, cứ trên thì ầm ĩ, dưới thì khổ sở."
Chuyện này vẫn còn nhẹ đấy. Phải chịu khó như thầy trò Đường Tăng trải qua 81 kiếp nạn mới nên chuyện. Mà Hứa Tiểu Niệm thì chạy trốn tận 99 lần, còn hơn cả Đường Tăng nữa là.
Bữa tối sắp kết thúc, Lục Hành Giản dần bị cuốn vào không khí vui vẻ náo nhiệt, nụ cười trên gương mặt anh cũng nhiều hơn hẳn.
Mọi người trong bàn dường như cũng gột sạch mệt mỏi cả ngày chỉ bằng bữa cơm này.
Ăn uống no nê xong, đầu bếp Cao liền gọi Lục Hành Giản đi rửa bát. Đàm Mạt không lên tiếng cản lại, cô chỉ đứng dậy đi đánh răng, rửa tay, rồi tranh thủ lúc trời đã tối lặng lẽ đi về phía tòa nhà chính.