ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 39

Cơm nước xong rồi nhưng tiền thì vẫn phải kiếm.

Giờ nên gặp Nam Cung Liệt trước hay Hứa Tiểu Niệm trước đây?

Vừa len lén bước vào tòa nhà chính, cô vừa suy tính thì đột nhiên nghe tiếng cạch vang lên từ cánh cửa lớn dẫn ra khu vườn phía sau.

Chẳng lẽ... có trộm?

Đàm Mạt hoảng hốt nhìn quanh nhưng biệt thự rộng lớn thế này lại không có lấy một món đồ phòng thân.

Cô lia mắt khắp nơi, chỉ thấy trên bàn ăn đặt mấy ký sầu riêng có vẻ đủ "sát thương".

Cô vội chạy đến, ôm một quả sầu riêng rồi rón rén tiến về phía sau vườn.

Phòng khách với khu vườn chỉ ngăn cách bằng bức tường kính, buổi tối dì Phượng Quyên vẫn thường kéo rèm lại.

Đàm Mạt vén nhẹ rèm ra xem thử, suýt chút nữa hét lên vì giật mình.

Chỉ cách một lớp kính, cô thấy Hứa Tiểu Niệm mặc váy trắng, mái tóc đen dài xõa xuống như nước, đang ngồi thụp dưới đất. Nhìn chẳng khác gì Sadako bước ra từ phim kinh dị.

Không được báo trước cảnh tượng này, lại mở rèm đột ngột như thế, đúng là dọa muốn rụng tim. Cô vội vàng thả rèm xuống.

Dù rèm đã buông xuống, Đàm Mạt vẫn nghe rõ tiếng Hứa Tiểu Niệm ở ngoài vườn, giọng u oán lặp đi lặp lại.

"Anh ấy yêu tôi... Anh ấy không yêu tôi... Anh ấy yêu tôi... Anh ấy không yêu tôi..."

Trời ơi, chẳng lẽ Hứa Tiểu Niệm đang hái cánh hoa để bói xem Nam Cung Liệt có yêu cô ta không?

Đàm Mạt lại xoạt một tiếng kéo tung rèm cửa ra lần nữa.

Quả nhiên, Hứa Tiểu Niệm vẫn ngồi thụp trên đất, trong tay cầm một đóa hồng đã bị ngắt mất phân nửa.

Cô ta thì thầm đọc: "Anh ấy yêu tôi, mai anh ấy cũng yêu tôi, mốt còn yêu tôi hơn, ngày kia phải yêu tôi hơn nữa... Anh ấy nhất định phải yêu tôi."

Thật tình... đây là đang bói toán hay đang đọc thần chú nguyền rủa người ta vậy?

Hứa Tiểu Niệm vừa dứt lời, trên tay cô ta chỉ còn lại... cái cuống hoa. Những cánh còn lại đã rơi sạch.

Gió đêm thổi qua, làm những nhụy hoa vàng run lên bần bật.

Hệ thống bất chợt lên tiếng: [Cũng trọc đến đáng thương đấy chứ. ]

Đàm Mạt: Bây giờ cậu còn biết pha trò nữa cơ à?

Hứa Tiểu Niệm làm xong "nghi thức", tâm trạng có vẻ tốt lên. Cô ta vừa quay người định vào nhà thì phát hiện có một bóng đen lù lù đang dán sát vào cửa kính.

Cô ta hét lên thất thanh, giật lùi mấy bước.

Kêu được hai tiếng, thấy rõ là Đàm Mạt thì mới lớn tiếng trách: "Trợ lý Đàm! Cô có biết làm thế này dọa người lắm không?"