Chương 45
"Ồ, hỏi tôi anh ấy đang viết gì hả?"
"Cũng không có gì, chỉ là mấy dòng như "Nam Cung Liệt yêu Hứa Tiểu Niệm, Nam Cung Liệt yêu Hứa Tiểu Niệm..." thôi mà..."
Cô mới nói được nửa chừng, Nam Cung Liệt đã tức muốn bốc khói, giật cửa ra quát: "Đủ rồi!"
"Đủ rồi á?" Đàm Mạt làm vẻ vô tội.
"Anh chắc chứ? Tôi thấy lời xin lỗi của mình chưa trọn vẹn. Nếu anh chưa hài lòng, tôi có thể tiếp tục."
"Không cần! Mau lăn vào đây ngay cho tôi!" Nam Cung Liệt nghiến răng.
"Bảo tôi "vào" thì dễ nhưng bắt tôi "lăn vào" thì hơi quá rồi. Tổng Giám đốc Nam Cung, anh đang châm chọc tôi đấy à?" Đàm Mạt cười nhếch mép.
"Nếu vậy thì tôi xin phép tiếp tục xin lỗi nha."
Vừa dứt lời, cô hướng ra cửa sổ hành lang, hét lớn: "Nam Cung Liệt yêu Hứa Tiểu..."
"Trợ lý Đàm!!!" Nam Cung Liệt hét lớn ngắt lời, nghiến răng nghiến lợi nhưng giọng thì ngọt như rót mật: "Tôi... mời cô vào."
Nhìn thấy Nam Cung Liệt bị cô chơi một vố, Đàm Mạt thầm vui như mở cờ trong bụng.
Tuy vậy vẻ mặt cô vẫn hết sức bình thản, khoanh tay bước vào: "Vậy mới đúng chứ."
Thuê một trợ lý mà như rước tượng Phật sống về thờ, rốt cuộc ai mới là sếp đây? Nam Cung Liệt âm thầm oán thán trong lòng.
Anh ta chỉ mong cô đi càng nhanh càng tốt, lập tức hỏi: "Cô đến đây có việc gì?"
Hệ thống đúng lúc lên tiếng nhắc: [Mau nói với anh ta chuyện của Hứa Tiểu Niệm đi, ký chủ. Cô lại có cơ hội kiếm tiền rồi đấy!]
Kiếm tiền?
Đàm Mạt vội xua tay: "Thôi, thôi, khỏi đi."
Hệ thống im bặt. Đến tột cùng thì cô đã trải qua những gì mà khiến người mê tiền như cô lại trở nên dè chừng đến thế?
Cô thở dài não nề: [Giờ này rồi, tôi còn phải về ngủ. Không hơi đâu mà để tâm đến mấy chuyện điên khùng nữa. ]
Thế nên lần này cô không buồn vòng vo với Nam Cung Liệt, vào thẳng vấn đề: "Sếp à, chắc anh vẫn nhớ người bạn thân quá cố của tôi là em Thục Huệ chứ?"
"Thục Huệ?" Tên người à?
"Là... cái điện thoại của tôi." Đàm Mạt rưng rưng: "Tôi có thói quen đặt tên cho những vật dụng cá nhân, như điện thoại là Thục Huệ."
"Một mình tôi tha hương làm công ăn lương, những món đồ đó giống như người thân, là bạn đồng hành của tôi."
"Thật đáng buồn khi sáng nay anh đã nhẫn tâm sát hại một người thân của tôi."
Đặt tên cho điện thoại, lại còn gọi là "sát hại". Nam Cung Liệt nhìn cô như thể cô bị khùng.
Anh ta muốn đuổi cô đi nhanh: "Cô gửi hóa đơn mua máy vào email, tôi xác nhận xong sẽ bảo phòng tài chính chuyển tiền cho cô."