Chương 46
"Chuyện bé xíu vậy, cần gì phải chạy đến tận đây?"
Chính vì không muốn đi lòng vòng mà Đàm Mạt mới phải đến tận nơi.
Ai mà chẳng biết tập đoàn Long Thịnh nổi tiếng keo kiệt, chi tiêu công trên 2. 000 tệ đều phải qua tay Nam Cung Liệt duyệt, mà dù có duyệt thì tiền cũng phải tháng sau mới về tài khoản.
Tức là bây giờ cô vẫn phải tự bỏ tiền ra mua máy trước.
Chưa kể, cái điện thoại đó đã mua từ đời nào, hóa đơn giữ làm gì cho chật nhà?
"Thục Huệ, em chết oan quá..." Đàm Mạt rấm rứt khóc, giọng run lên: "Người giết em thì không thèm xin lỗi, lại còn muốn chia cắt chị em ta. Đúng là thế thái nhân tình bạc bẽo, tất cả là lỗi của chị... vì chị quá vô dụng..."
Tiếng khóc thê lương vừa dứt, bên ngoài thư phòng bỗng vang lên tiếng vật nặng lăn từ cầu thang xuống. Rầm rầm rầm rồi bịch một tiếng chạm đất nặng nề.
Bên ngoài rối tung rối mù, tiếng bước chân và nói chuyện hỗn loạn. Ngay sau đó, có người gõ cửa phòng làm việc.
Đàm Mạt vẫn còn đọng nước mắt nơi khóe mắt, liếc sang thì thấy Lục Hành Giản.
Đúng là phá chuyện! Cô còn đang nhập tâm diễn sâu mà!
Lục Hành Giản không hề hay biết mình vừa phá tan màn kịch hoành tráng của Đàm Mạt, anh vội vàng báo: "Không hay rồi, cô Hứa đang thu dọn hành lý, nói muốn bỏ nhà ra đi."
"Cô ấy có nói lý do không?" Đàm Mạt hỏi.
Vừa rồi gặp cô ta dưới nhà, Lục Hành Giản có tiện miệng hỏi thử giờ đáp lại: "Cô Hứa nói cô ấy không cảm nhận được tình yêu từ phía Tổng Giám đốc, thấy mối quan hệ này chẳng còn ý nghĩa, nên muốn chia tay rồi rời đi."
"Không cảm nhận được tình yêu?"
Đàm Mạt còn chưa kịp lên tiếng thì Nam Cung Liệt đã quát lên: "Tôi đã viết biết bao nhiêu lần "tôi yêu cô ấy", vậy mà cô ấy vẫn không cảm nhận được à?"
Đàm Mạt bị chọc cười trong đầu: "Anh đừng nói với tôi anh nghiêm túc đấy nhé."
Lục Hành Giản dè dặt hỏi: "Vậy bây giờ phải làm sao? Tôi có cần đuổi theo đưa cô Hứa về không?"
Trong lòng Đàm Mạt nghĩ thầm anh ta ta theo làm gì? Nhìn Nam Cung Liệt chẳng sốt ruột chút nào kìa.
Người ta đã ghi rõ là "99 lần bỏ trốn", nếu Hứa Tiểu Niệm không chạy, tên truyện chẳng phải lừa đảo sao?
Quả nhiên, Nam Cung Liệt tỏ ra quá quen với điệu bỏ nhà của Hứa Tiểu Niệm, hoàn toàn đúng như cô nghĩ: "Không cần đuổi, cô ấy sẽ tự quay lại."
Trong phòng chỉ có mình Lục Hành Giản là người mới, nên còn hơi bối rối, không quen với kiểu xử lý lạnh lùng đó. Anh cứ ngó nghiêng ra ngoài.