Chương 47
Nam Cung Liệt cáu bẳn: "Nhìn gì mà nhìn? Không mau đóng cửa lại? Cậu tưởng tôi sẽ lo cho cô ta chắc?"
"Vâng..." Lục Hành Giản ngẩn người, chẳng hiểu vì sao lại bị mắng.
Anh vừa đi đến bên cửa định đóng lại thì Nam Cung Liệt lại quát: "Tôi bảo cậu làm gì là cậu làm hả? Có mắt không biết nhìn tình hình à? Phòng đang ngột ngạt thế này, đóng cửa làm gì?"
Lục Hành Giản: Không phải anh mới vừa bảo tôi đóng à?
Anh như bị quay vòng vòng, khó hiểu vô cùng, ánh mắt ủy khuất liếc về phía Đàm Mạt cầu cứu.
Bên ngoài cửa sổ trời tối như mực, cành cây lắc lư trong gió lớn như sắp mưa đến nơi. Đàm Mạt chỉ biết ôm đầu, thở dài.
Rồi, tổng tài lại tái phát bệnh rồi đấy. Nhưng dù thế nào, hôm nay cô cũng phải lấy được tiền điện thoại.
"Thục Huệ ơi, có phải em chưa nhắm mắt nên mới hiện hồn về lúc sắp mưa để gặp chị không..." Giọng Đàm Mạt nghèn nghẹn.
"Tất cả là tại chị vô dụng, không đòi lại được công bằng cho em... lòng người thật khó đoán..."
Nam Cung Liệt nghe đến hoa mắt chóng mặt, vốn đã bực bội lại còn bị tra tấn thêm.
Nhưng anh ta cũng biết mình không thể quá chú tâm vào Hứa Tiểu Niệm, đành cố kiềm chế, lên tiếng: "Không phải tôi đã nói là sẽ đền rồi sao? Chỉ là một cái điện thoại thôi mà, cần gì phải làm quá lên vậy? Rốt cuộc cô muốn sao nữa, trợ lý Đàm?"
"Với anh thì chỉ là một cái điện thoại." Đàm Mạt đáp: "Còn với tôi, đó là... em gái ruột!"
Cô diễn cực nhập tâm, đến đoạn cần khóc thì tự bấu tay mình một cái, nước mắt rơi ròng ròng.
Cô hít mũi một cái, uất ức nói: "Thật ra tôi cũng không đòi hỏi gì nhiều, chỉ mong Tổng Giám đốc Nam Cung ngay bây giờ, lập tức chuyển khoản tiền đền bù cho tôi là được. Coi như là chút an ủi cho linh hồn Thục Huệ trên trời cao."
Thì ra đây mới là tính toán thật sự của trợ lý Đàm.
Nam Cung Liệt nhớ lại chuyện từng bị cô đe dọa trước đó, lần này lại càng không muốn để cô được như ý, bèn tỏ vẻ khó xử: "Tôi có thể chuyển khoản cho cô ngay bây giờ, nhưng vấn đề là điện thoại cô hỏng rồi, thì nhận tiền kiểu gì? Nhỡ tôi chuyển rồi mà cô không nhận được, lúc đó tính sao? Ai chịu trách nhiệm?"
Nghe thấy lý do lắt léo đến mức nực cười này, Đàm Mạt âm thầm khinh bỉ trong lòng.
Anh ta vẫn giữ nụ cười trên môi nhưng cười kiểu gì cũng thấy giả tạo. Cô chẳng tin chút nào là anh ta đang nghĩ cho cô.