ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 48

Rõ ràng điện thoại là do Nam Cung Liệt đập hỏng, vậy mà không những không chủ động đền, còn tìm đủ cách thoái thác.

Đàm Mạt thật sự chỉ muốn lấy gối phang cho anh ta ngất luôn cho đỡ ngứa mắt!

Đúng lúc đó, Lục Hành Giản người cuối cùng cũng hiểu đại khái họ đang nói gì bỗng lên tiếng: "Chuyện đó có gì to tát đâu, anh cứ chuyển vào Alipay của tôi là được, tôi kiểm tra ngay lập tức."

Đàm Mạt đang bực: Lật kèo rồi sao?

Còn Nam Cung Liệt đang âm thầm vui sướng vì kế hoãn binh của mình có vẻ hiệu quả thì đột nhiên đờ người: Cái thằng ngốc này rốt cuộc phe ai thế?

"Trợ lý Lục." Giọng Nam Cung Liệt trầm hẳn xuống, rõ ràng là không vui.

Nhưng Lục Hành Giản chẳng bắt được tín hiệu "đừng chõ mũi vào" đó. Anh bước lại gần, rút điện thoại, mở giao diện Alipay và kính cẩn đưa ra.

"Giờ kết bạn đúng không ạ?"

Lông mày của Nam Cung Liệt nhíu lại còn chặt hơn cả lúc nghe tin Hứa Tiểu Niệm muốn chia tay.

Đàm Mạt không ngờ tình thế xoay chuyển nhanh như vậy, vui mừng thúc giục: "Đúng rồi đúng rồi! Kết bạn nhanh đi, nhỡ đâu lại chuyển nhầm thì phiền."

Nam Cung Liệt đúng là "gậy ông đập lưng ông" nhưng giờ cũng đành phải chịu.

Anh ta đi đến bàn, cầm điện thoại lên giả vờ nghiêm túc hỏi: "Bao nhiêu tiền?"

Chiếc điện thoại gốc của nguyên chủ là hàng iqone, phiên bản nhái của dòng Quả Táo. dùng cũng được mấy năm rồi.

Đàm Mạt ôm ngực, mặt đầy nghiêm trang: "Tôi cam đoan bằng cả lương tâm, đó là phiên bản mới nhất Quả Táo Pro Max."

Nam Cung Liệt cạn lời: "Cô nghĩ tôi là loại sếp dễ bị lừa à?"

"Chính xác." Cô gật đầu không chút do dự.

Nam Cung Liệt: "..."

"Gửi tôi hóa đơn mua máy, hoặc nếu mua online thì chụp màn hình cho tôi xem."

"Chẳng có đâu, mua trực tiếp ngoài tiệm mà. À, thi thể của Thục Huệ cũng vừa bán cho tiệm thu mua đồ cũ rồi, chắc giờ họ mổ xẻ mất rồi." Cô sờ túi, mặt không đổi sắc nói như đang kể chuyện ăn tối.

"Vậy tôi kiểm chứng kiểu gì đây?" Anh ta cau mày.

Lúc này, Lục Hành Giản lại tiếp lời: "Tôi làm chứng. Sáng nay tôi có mặt tại hiện trường. Điện thoại của trợ lý Đàm đúng là Pro Max của Quả Táo thật."

Nam Cung Liệt quay sang trừng mắt: Việc gì đến cậu nữa hả?

Đàm Mạt lập tức chuyển sang phong cách "trà xanh" tội nghiệp: "Đường đường là thiếu gia nhà họ Nam, chẳng lẽ lại đi bắt nạt một cô gái nghèo như tôi... đúng không, sếp?"

Đàm Mạt là gái nghèo, thì Nam Cung Liệt là thằng ngốc à?