ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 49

Nam Cung Liệt từ bé đã được dạy có thể tiêu tiền cho thứ đắt nhưng tuyệt đối không được làm kẻ ngu bị gạt. Giờ phút này, trái tim anh ta đang rỉ máu.

"À quên." Đàm Mạt thản nhiên bổ sung: "Dung lượng là 1TB."

Tim càng đau hơn.

Khi cô tưởng mọi chuyện sắp êm xuôi, tiền sắp vào ví, thì...

Gâu gâu gâu!!!

Tiếng chó sủa xé toạc bầu không khí yên ắng của đêm muộn. Ai đó dưới tầng hình như xông vào nhà. Ngay sau đó, mưa rào đổ ào ào.

Không khí trong phòng bỗng trở nên căng thẳng.

Lục Hành Giản vội vã chạy xuống xem, chưa đến nửa phút đã quay lại. Vẻ mặt anh bất lực: "Không ổn rồi. Cô Hứa lại quay về... muốn bắt Báo Buồn đi."

"Bắt... gì cơ?" Đàm Mạt ngơ ngác.

Lục Hành Giản đổi cách nói: "Tức là cô Hứa định bế Báo Buồn à không, con chó của Tổng Giám đốc đi cùng."

"Úi chà?" Đàm Mạt bật cười: "Chia tay rồi mà còn quay về bắt chó đi nữa hả?"

"Con Báo Buồn nào?" Nam Cung Liệt cau mày.

"Con chó anh nuôi đó ạ." Lục Hành Giản không thấy Đàm Mạt đang ra hiệu câm miệng, thản nhiên đáp.

"Trợ lý Đàm!!!" Nam Cung Liệt gầm lên: "Tôi nói bao nhiêu lần rồi, không được gọi nó là Báo Buồn! Nghe mà thấy khiếp! Tên nó là Bình Gas!"

Đàm Mạt bị hét tới mức muốn thủng màng nhĩ, nhỏ giọng lầm bầm: "Bình Gas thì cũng đâu hay ho hơn là bao đâu mà làm dữ vậy..."

Cô che tai lại, chuyển đề tài: "Ủa mà con... Bình Gas nặng tầm bốn, năm chục ký, gần bằng nửa người cô Hứa. Cô ấy bế nổi luôn hả?"

Nhưng chưa kịp cười xong, cô đã đơ người.

Vì Nam Cung Liệt lạnh giọng ra lệnh: "Cô đi giành Bình Gas về cho tôi! Chia tay thì chia tay nhưng con chó là của tôi, vĩnh viễn là của tôi!"

Giọng điệu đầy mệnh lệnh y như tổng tài bước ra từ phim truyền hình, khiến Đàm Mạt không nhịn được hỏi: "... Vậy sao anh không tự đi?"

"Vì ngoài kia đang mưa. Tôi không muốn bị ướt. Với cả... tôi cũng bế không nổi." Anh ta tỉnh bơ đáp.

Đàm Mạt: À, cũng biết ra mưa là ướt à? Tôi cứ tưởng anh bị điên đấy.

Cái giọng tự nhiên như đang nói chuyện công việc khiến cô siết chặt tay. Cái đồ già đời mặt dày này đúng là không ai địch nổi!

"À mà này, ." Nam Cung Liệt chợt nở nụ cười như thể vô tình: "Cảm ơn cô vì đã chịu khó. Tôi sẽ chuyển tiền điện thoại ngay bây giờ."

Đàm Mạt ho nhẹ một tiếng: "À không cần đâu, tôi nhớ nhầm. Điện thoại của tôi là bản... gập ba."

"Dù gập thế nào thì vẫn có màn hình."

Nam Cung Liệt: "..."