ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 50

"Quả Táo mà còn có bản gập ba? Trợ lý Đàm, lương tâm cô bị chó nhà Nam Cung ăn mất rồi à?" Anh ta gào lên.

Rõ ràng là cô đang cướp tiền trắng trợn!

Đàm Mạt lau nước mắt yếu ớt: "Sao anh biết... lương tâm tôi đúng là bị chó nhà anh ăn mất rồi? À mà này, nếu anh còn không chuyển tiền, Bình Gas thật sự sẽ theo cô Hứa ra đi đấy nha."

Nam Cung Liệt cảm thấy tim mình rỉ máu.

Và anh ta bắt đầu nghi ngờ chó nhà Nam Cung mà cô nói...

Là anh ta đúng không?...

Ngoài trời mưa xối xả, Đàm Mạt lao ra khỏi nhà, gió thốc nước táp thẳng vào người khiến cả nửa người cô ướt sũng.

Trong lòng cô chỉ muốn mắng một câu thô tục, quả nhiên cái vẻ hào nhoáng của giới tư bản đều được dựng lên bằng mồ hôi của dân làm thuê.

Mưa gió thế này mà vẫn bắt cô ra ngoài... cướp chó.

Cô đúng là không bằng cả... chó.

Xem ra đòi một chiếc "điện thoại gập ba" vẫn còn quá nhân đạo với tên tổng tài điên khùng như Nam Cung Liệt.

Đảo mắt nhìn quanh, cô nhanh chóng thấy Hứa Tiểu Niệm đang co người đứng dưới mái hiên gần cổng.

Có vẻ mưa quá to, cô ta cũng không dám ra ngoài hẳn. Bên cạnh là chiếc vali kéo, bên chân là Bình Gas.

Đêm tháng Tư vẫn còn lành lạnh, huống hồ gió thổi mưa rơi như trút nước. Hứa Tiểu Niệm ôm chặt lấy bản thân. Còn Bình Gas thì bị gió thổi rối tung lông, đầu lắc qua lắc lại, vừa thấy Đàm Mạt là lập tức lộ vẻ đáng thương.

Khá thật. Báo Buồn giờ đúng là thành vừa báo vừa buồn thật rồi.

"Cô Hứa, mau dẫn Bình Gas về đi. Mưa lớn thế này không tiện đâu." Đàm Mạt vừa chạy vừa gọi lớn.

Vừa nghe thấy tiếng cô, Hứa Tiểu Niệm vội khom lưng ôm lấy Bình Gas nhưng ôm mãi không nổi, chỉ có thể kéo lê nó ra sau.

"Cô đừng qua đây, tôi bảo đừng qua đây mà..."

Định làm gì đấy, nhảy lầu à? Có muốn nhảy cũng đừng kéo chó theo chứ?

Đàm Mạt nhìn con Samoyed nặng trịch trông thiểu năng chẳng khác gì củ khoai lớn, cô chẳng buồn nghe cô ta nói, chỉ vài giây sau đã bước tới sát bên.

Hứa Tiểu Niệm tức tối: "Tôi bảo đừng qua cơ mà!"

"Nhưng tại sao tôi phải nghe lời cô?" Đàm Mạt đáp tỉnh bơ.

Hứa Tiểu Niệm: "..."

Cô ta hít sâu một hơi, giọng nghèn nghẹn: "Tôi biết mà, trong lòng anh ấy tôi còn chẳng bằng con chó. Tôi dắt Bình Gas đi là để anh ấy biết mình đã đánh mất cái gì..."

Nghe cứ như cô ta ôm chó bỏ đi chỉ vì muốn chờ Nam Cung Liệt đến tìm. Đúng kiểu "trốn đi để được đuổi theo".