Chương 91
"Đàm Mạt! Tôi vừa nói một cái là cô phải động não ngay chứ? Không có tí ý thức nào sao? William là khách hàng quan trọng, là bước đầu tiên Long Thịnh chúng ta vươn ra quốc tế. Tấm phông chào mừng này sao cô dám dùng màu đen?"
Nam Cung Liệt bắt đầu ngày mới bằng tràng quát mắng.
Bị hành hạ cả buổi sáng, phương án đã sửa cả chục lần, đến giờ này Đàm Mạt vẫn chưa được ăn trưa. Cô siết chặt nắm tay, giọng lộ chút giận:
"Không phải chính anh vừa bảo dùng màu đen sao? Phương án ban đầu của tôi vốn là màu đỏ."
"Tôi muốn là màu đen ngũ sắc, ai lại đi dùng đen thuần trong lễ chào mừng? Định tổ chức truy điệu à? Có phải não cô là não heo không."
Nói xong, Nam Cung Liệt mỉa mai ném thẳng tập tài liệu xuống trước mặt cô.
Cơn tức bốc lên tận đỉnh đầu, Đàm Mạt chỉ hận không thể nện cho anh ta một đấm ngay mặt. Cô dao động giữa hai ý nghĩ "Mười triệu đủ rồi, đánh thì đánh luôn" và
"Chưa đủ, thôi ráng nhịn thêm."
Cùng lúc đó, hệ thống liên tục thì thầm trong đầu: [Bình tĩnh, bình tĩnh nào ký chủ, phải bình tĩnh! Kiếm tiền mới là quan trọng!]
Cuối cùng, cô hít sâu. Đôi mắt vô hồn lướt từ ngoài cửa sổ về phía anh ta, dừng lại hai giây, rồi bình thản buông:
"Đúng, não tôi là não heo. Nếu không thì sao tôi lại làm trợ lý cho anh."
Nhưng trớ trêu thay, người bị chọc cho nhảy dựng lên lại là chính anh ta. Anh ta không chỉ muốn khiến Đàm Mạt tức nổ tung, mà còn muốn cô tự mở miệng xin nghỉ việc.
Nam Cung Liệt đập mạnh ghế đứng bật dậy:
"Giỏi, giỏi lắm, cái miệng dẻo quẹo! Đúng là không nên để Tiểu Niệm tiếp xúc nhiều với cô, xem cô tẩy não cô ấy thành cái dạng gì rồi."
Tối qua Hứa Tiểu Niệm đã giận anh ta vì chuyện của Lâm Du. Đàm Mạt vừa chen vào không những chẳng hạ nhiệt, mà còn đẩy cuộc chiến lên đỉnh điểm. Hứa Tiểu Niệm đòi tạo phản luôn rồi. Năm trăm nghìn anh ta bỏ ra hoàn toàn tan thành bọt biển.
Nam Cung Liệt: Á á á á! Tôi phải giết cô!
Nam Cung Liệt tức đến nhức đầu:
"Các người đúng là giỏi lắm! Đúng là tạo phản rồi, tạo phản rồi!"
Một trợ lý tép riu mà dám phá hoại tình cảm anh ta với Hứa Tiểu Niệm, còn muốn ngồi trên đầu anh ta nữa. Hôm nay anh ta cố tình muốn gây sự.
"Ngoài việc cả ngày cô ở bàn làm việc giả vờ bận rộn, đi tẩy não người khác, thì còn biết làm gì?"
Anh ta tức đến bật cười:
"Giỏi lắm, thích rót nước đúng không? Vậy thì đi rót nước cho tôi! Hôm nay nếu không rót được một cốc làm tôi hài lòng, thì đừng hòng tan ca!"
Đàm Mạt thản nhiên đáp:
"Còn biết đứng dậy rót nước uống."
Anh nói:
"Sếp à để tôi đi rót nước cho anh. Chuyện bưng trà rót nước vốn là việc tôi phải làm. Trợ lý Đàm còn nhiều việc quan trọng hơn cần giải quyết."
Đúng lúc đó, cửa phòng bật mở và Lục Hành Giản nghe trọn vẹn câu nói ấy. Đến giờ này mà Đàm Mạt vẫn chưa được ăn trưa, anh lo quá nên cố tình mang một tách cà phê vào, tiện dò hỏi tình hình.
"Đến lượt cậu lên tiếng à?"
Nam Cung Liệt quay đầu chất vấn Lục Hành Giản.
Anh ta cho rằng thế là có thể dọa được Lục Hành Giản, nào ngờ anh đứng thẳng người:
"Trợ lý Đàm đi đâu, tôi đi đó."
"Có cốt khí lắm chứ gì? Được, tôi sẽ cho cậu toại nguyện."
Nam Cung Liệt: "..."
Bất kỳ kẻ nào chắn ngang con đường tình cảm của anh ta đều phải chết! Đàm Mạt vốn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền