ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 92

"Không cần." Đàm Mạt cắt ngang, đồng thời ra hiệu anh đừng nói bừa:

"Chẳng phải chỉ là rót trà rót nước thôi sao, tôi đi làm ngay."

Thế là suốt mấy tiếng tiếp theo, cô phải chạy tới lui trong văn phòng Tổng Giám đốc hơn hai chục lượt. Cũng không phải cô không khôn ngoan, mỗi lần bưng nước đến trước mặt anh ta, cô đều mang theo bốn cốc với nhiệt độ và nhãn hiệu khác nhau.

Nhưng Nam Cung Liệt vẫn bới móc được.

"Nóng bỏng lưỡi thế này sao uống? Cô làm việc không chịu dùng đầu à?"

"Lạnh thế này? Nước đá! Không biết dạ dày tôi khó chịu sao?"

"Nước lọc? Không có lấy chút khoáng chất cần thiết cho cơ thể?"

"Cái này hàng tạp nham, tôi muốn Evian chai cứng cơ."

Sau đó ngả lưng ra ghế:

"Nhìn xem cô làm trò gì đây, ngay cả rót trà rót nước cũng không xong. Bao giờ tôi mới được uống ly nước vừa ý?"

Anh ta nhấp hai ngụm, nhướng mắt, khiêu khích từng câu.

"Nhạt quá."

"Ngọt quá."

"Quá gắt, quá chát!"

...

"Không hề mềm mại."

Công việc rót nước cứ thế tiếp diễn, kèm theo những lời nhận xét khó chịu của Nam Cung Liệt. Trong khi đó, Nam Cung Liệt thì ung dung đọc tài liệu, chỉ cần ký vài nét bút là hợp đồng trị giá hàng triệu lại chảy vào túi anh ta một cách nhẹ nhàng. Khóe môi anh ta cong lên, thong dong chờ cô phát cáu.

Đến lần thứ ba mươi lăm, Đàm Mạt như người sắp vào quan tài, bưng hai cốc nước cuối cùng đặt xuống bàn, đều được pha chế đúng theo yêu cầu của anh ta.

"Nước gì mà mùi lạ lùng thế?"

Anh ta hỏi.

"Công ty tốn bao nhiêu tiền để đào tạo cô, là để cô tạo ra giá trị, kết quả thì chẳng ra gì. Nếu còn chút lương tâm, lát nữa tự giác viết đơn nghỉ việc đi."

Nam Cung Liệt nói tiếp.

Đàm Mạt lại bỗng thấy buồn cười, hàng mi khẽ chớp, từ bỏ luôn sự giãy giụa cuối cùng của kẻ làm thuê. Nhưng cô lại dùng hết đống từ ấy để mắng thẳng vào mặt anh ta!

"Sao? Chính anh cũng biết bản thân là một kẻ nhầy nhụa, xấu xí, gian trá, độc ác, ngu xuẩn, giả tạo, đê tiện, ích kỷ, nông nổi, cố chấp, bướng bỉnh, dơ bẩn, dễ nổi giận, cuồng ngạo, vô sỉ, tiếp tay cho ác, chẳng biết kiềm chế cảm xúc, là một kẻ vô năng, đồ ngốc!"

Nghe xong, phản ứng đầu tiên của Nam Cung Liệt là từ vựng của cô phong phú quá. Sao có thể một hơi xổ ra nhiều từ chửi rủa khác nhau như thế.

"Không phải chỉ vì hôm qua Hứa Tiểu Niệm nói với tôi rằng ngày nào cũng cãi nhau với anh đến mệt mỏi, tôi mới khuyên cô ấy nên đi làm, ra ngoài tiếp xúc, mở rộng quan hệ, tạo dựng giao tiếp bình thường với thế giới sao? Vậy mà anh lại phát điên, muốn ép tôi nghỉ việc."

Cô bật cười khinh khỉnh:

"Anh thật ấu trĩ, lại kém cỏi, chỉ biết trút cơn giận vô dụng lên tôi."

"Cho nên anh lo sợ, chỉ cần Hứa Tiểu Niệm rời khỏi rất có thể cô ấy sẽ gặp một người đàn ông tốt hơn anh, rồi bỏ anh. Đúng không?"

Ban đầu anh ta còn ngẩn ra, tai ù đi, đầu óc trống rỗng.

Nam Cung Liệt giận dữ bật dậy:

"Đàm Mạt! Làm trợ lý của tôi, chắc chắn sau lưng ngày nào cô cũng chửi tôi đúng không, nếu không sao nghĩ ra nổi lắm từ như vậy!"

"Tôi không chỉ mắng, tôi còn muốn đánh anh!"

"Đánh thì đánh, cô tưởng tôi sợ sao."

Đây là lần đầu tiên anh ta bị người ta mắng thẳng thừng, không chút kiêng nể, mà còn chạm đúng chỗ đau trong lòng.

Anh ta nghiến răng ken két, chẳng thèm giữ hình tượng tổng tài, xắn tay áo, sải

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip