ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trọng Sinh Ly Hôn 1950

Chương 221. . Chương 221

Chương 221. Chương 221

Nhìn thấy Đàm Tú Phương buổi sáng đi ra ngoài, buổi tối đưa mẹ ruột về, còn mặc quân phục, chị chủ rất kinh ngạc, trên mặt lần đầu tiên lộ ra vẻ khiếp sợ:

"Các người ... Chúc mừng cả nhà đã đoàn tụ, cơ mà rốt cuộc sao lại thế này?"

Đàm Tú Phương giải thích ngắn gọn:

"Hồi đó mẹ em bất đắc dĩ phải phó thác em cho đồng hương nuôi giúp, hôm nay mới gặp lại."

"Vậy sao, là chuyện tốt nha."

Đôi mắt của chị chủ rơi vào bộ đồng phục của Phan Thấm Văn, dừng lại vài dây, trong lòng quá nhiều nghi vấn, nhưng ngại không hỏi trực tiếp vì Phan Thấm Văn đang ở đây.

Đàm Tú Phương liếc nhìn sắc trời, cười cười:

"Thôi, hôm nay cũng muộn rồi, hôm khác em nấu một bữa cơm, chúng ta cùng nhau ăn bữa cơm."

Chị chủ không có phản đối:

"Chắc chắn rồi, muộn như vậy mẹ Tú Phương cũng đừng đi. Nếu không hôm nay ở khách sạn một hôm, nơi này nhiều phòng trống lắm, tùy ý lựa chọn một gian phòng đi."

Phan Thấm Văn từ chối:

"Cảm ơn lòng tốt của bà chủ, tôi là muốn xem nơi ở thường ngày của Tú Phương."

Chị chủ có thể hiểu được cảm giác của một người mẹ, gật gật đầu: "Cũng tốt."

"Chị Ngu, em về trước."

Đàm Tú Phương kéo Phan Thấm Văn tạm biệt chị chủ, quay đầu liền gặp Thẩm Nhất Phi từ bên ngoài đi vào.

Thẩm Nhất Phi chỉ nhìn thấy Đàm Tú Phương: "Sao muộn như vậy..." rồi mới nhìn thấy Phan Thấm Văn.

Đàm Tú Phương nhìn theo ánh mắt của anh ấy, phát hiện Phan Thấm Văn nhăn mày, ý thức được bọn họ quen biết, và có lẽ mẹ cô cũng không biết anh ấy đang chấp hành nhiệm vụ, không thể để mẹ vô ý vạch trần thân phận anh ấy. Suy nghĩ một chút cô lanh lẹ lên tiếng:

"Bác sĩ Phan, đây là khách nhân của khách sạn, từ Vũ Châu lại đây làm ăn buôn bán, Thẩm tiên sinh."

Nghe được thân phận này, Phan Thấm Văn lập tức hiểu ra, bình tĩnh gật đầu, cũng không có chào hỏi Thẩm Nhất Phi.

Thẩm Nhất Phi liếc nhìn Phan Thấm Văn và sau đó là Đàm Tú Phương, có vẻ rất kỳ quái.

Đàm Tú Phương trong lòng rất vui, rất muốn nói với anh cô đã tìm được thân nhân rồi, cơ mà Thẩm Nhất Phi không nhớ gì cả, cô có nói anh ấy cũng không hiểu.

Nghĩ đến đây, Đàm Tú Phương cảm thấy niềm vui của mình dường như bị giảm đi phần nào. Cô gật đầu với Thẩm Nhất Phi và đưa Phan Thấm Văn trở về phòng.

Ở đằng kia, sau khi bước vào căn phòng mà Đàm Tú Phương ở, Phan Thấm Văn đi một vòng quanh nhà trước, không gian không nhỏ nhưng bởi vì đồ vật chất đống quá nhiều, hơn nữa vì bóng râm nên khá ẩm ướt.

Phan Thấm Văn khuyên nhủ:

"Nơi này ở về lâu về dài không thoải mái, Tú Phương con vẫn là dọn về chỗ mẹ ở đi."

Đàm Tú Phương cười cười:

"Căn nhà con mua đang tìm người sửa lại. Khi nào xây xong, con sẽ chuyển đến đó. Con sẽ không sống ở đây lâu, mẹ đừng lo lắng."

Phan Thấm Văn không khuyên nữa:

"Vậy thì tốt rồi."

Đàm Tú Phương đi ra ngoài xách một xô nước trở về:

"Con đi nấu chút nước chúng ta ngâm chân."

Phan Thấm Văn đến giúp nhóm lửa:

"Mẹ đến giúp con."

Chốc chốc một nồi nước sôi sùng sục, hai mẹ con tựa vào nhau ngâm chân, rồi trò chuyện hết chuyện này nói chuyện khác.

Vì mới quen nhau, chưa biết nhiều về cuộc sống của nhau nên chủ đề không được nhiều, Phan Thấm Văn nhắc đến bà chủ khách sạn: "Tú Phương, con rất quen thuộc với bà chủ khách sạn này sao. Con cảm thấy người này là

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip