Chương 74
Sau khi Diêu Ngọc Khiết rời đi, Chu Tiểu Lan vẫn chưa hoàn hồn, cô bước vào phòng bệnh, lấy hộp cơm từ trong giỏ ra.
Ngay lập tức, Chu Gia Thành nhíu mày khi nhìn thấy hộp cơm. Cháo đã đổ ra ngoài, dính nhớp nháp xung quanh hộp, nhão nhão dính dính, chỉ nhìn thôi đã không muốn ăn. Anh nghĩ thầm, chờ Ngọc Khiết đến nhìn thấy, chắc chắn cũng không muốn ăn.
Chu Tiểu Lan nhìn theo ánh mắt của anh hai, thấy hộp cơm thì lúng túng gãi đầu:
"Anh hai, em không cố ý đâu, anh không biết vừa rồi em nhìn thấy cái gì trên đường đâu!"
Chu Gia Thành không có ý định nói chuyện nhảm nhí với em gái:
"Đem hộp đựng màn thầu để lại, lau sạch đi, phần còn lại em mang về đi."
Chu Tiểu Lan hỏi:
"Vậy anh không uống cháo sao?"
Chu Gia Thành xua tay: "Không uống."
Anh nói tiếp:
"Đã đổ gần hết, không còn bao nhiêu, còn biến thành cái dạng kia, uống cái gì mà uống."
"Được rồi." Chu Tiểu Lan lấy hộp cơm đựng màn thầu ra, đặt lên bàn, lại nhịn không được kể với Chu Gia Thành chuyện vừa rồi:
"Anh hai, anh không biết đâu, em vừa mới nhìn thấy bóng ma Đàm Tú Phương."
Chu Gia Thành hiển nhiên không tin:
"Đang nói mê sảng cái gì vậy?"
Thấy anh hai không tin, Chu Tiểu Lan giơ tay phải lên thề:
"Thật sự, em lừa anh em là con chó con. Em thấy ở gần bệnh viện, em tận mắt chứng kiến thấy cô ta từ trước mặt em bay ngang qua, chờ em ngẩng đầu lên đã không còn tăm hơi. Anh hai, anh nói xem có phải cô ta trở về tìm chúng ta không?"
Chu Gia Thành thực sự không tin điều này, nhưng cái giọng điệu nghiêm túc của Chu Tiểu Lan khiến anh có chút thấm người:
"Em nói bừa cái gì vậy? Chính bản thân cô ấy tự thiêu chết mình, không liên quan gì đến chúng ta, tìm tới chúng ta làm cái gì? Khẳng định là em nhìn nhầm rồi."
Chu Tiểu Lan nóng nảy:
"Không có đâu, em không có nhìn nhầm, cô ta rõ ràng ở trước mặt em, vậy mà nháy mắt đã không thấy được tăm hơi. Anh hai, sao anh không tin em?"
Đúng lúc này, Diêu Ngọc Khiết bưng chậu nước vào, nghe được câu cuối liền hỏi:
"Tin tưởng cái gì?"
Cô nhìn chằm chằm Chu Gia Thành, nghi ngờ rằng Chu Tiểu Lan đang nói xấu cô.
Chu Gia Thành không muốn Diêu Ngọc Khiết biết chuyện của Đàm Tú Phương, miễn cho em ấy hoài nghi hắn còn nhớ thương Đàm Tú Phương, nên vội nói:
"Không có việc gì đâu em, Tiểu Lan, không phải em đi về sao?"
"A ..." Chu Tiểu Lan còn sợ chân nhũn ra, không dám đi. Cô liếc mắt nhìn ra bên ngoài, sương mù vẫn dày đặc, nên đứng ở đó:
"Em, em có chút không thoải mái, chờ một lát rồi lại đi."
Nói xong, cô nhích đến ngồi trên cái ghế duy nhất trong phòng bệnh, không nhúc nhích.
Chu Gia Thành không biết nên nói gì, cô em gái này một chút nhãn lực cũng không có.
Diêu Ngọc Khiết nhìn phản ứng của hai anh em họ càng hoài nghi bọn họ có chuyện lừa gạt cô.
Thấy Chu Tiểu Lan không biết điều, Chu Gia Thành đành phải hạ lệnh đuổi người:
"Không thoải mái thì trở về nghỉ ngơi đi."
Chu Tiểu Lan không tình nguyện, nhìn Chu Gia Thành với ánh mắt không vui, cọ tới cọ lui đứng dậy, xách cái giỏ, chậm rì rì đi ra ngoài, trong lòng không ngừng oán giận, mẹ nói cấm có sai, có vợ rồi là quên người nhà.
Chần chừ bước ra cửa, Chu Tiểu Lan không dám đi ngay. Cô đợi một lúc cho sương mù tan đi một chút, trên đường lại có thêm người đi đường, cô vội vàng đi theo
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền