ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Từ Bệnh Viện Tâm Thần Đi Ra Cường Giả

Chương 53. Một Ngày Này Tâm Tình Thật Là Tốt Đẹp (2)

Chương 53 : Một Ngày Này Tâm Tình Thật Là Tốt Đẹp (2)

Một Ngày Này Tâm Tình Thật Là Tốt Đẹp (2)

Rất nhanh chuyện này đã được truyền ra khắp bệnh viện.

Hầu như các bác sĩ và y tá ở đây đều biết tới Lâm Phàm - khách vip đến từ bệnh viện tâm thần kia, những việc liên quan tới hắn đều là việc mọi người quan tâm. Thế nên chẳng bao lâu chuyện Lâm Phàm chủ động hiến tế bào gốc tạo máu để cứu tiểu nữ hài bị bệnh bạch huyết, thậm chí kết quả cuối cùng còn phối đôi thành công, đã được ai nấy tường tận.

Rất nhiều người vì việc này mà thấy vô cùng vui vẻ,

Vị bác sĩ chủ nhiệm khoa cấp cứu, người vẫn thường phụ trách chính các ca phẫu thuật cứu Lâm Phàm vừa nghe tin liền đắc ý ưỡn thẳng lồng ngực, nói:

"Các ngươi thấy chưa? Mỗi lần Lâm Phàm tới đây đều là ta cứu hắn, nếu không phải y thuật ta tốt, phàm là ta phạm phải sai lầm một lần, thế thì mạng nhỏ của tiểu tử ki liền không có, như vậy thì lấy ai tình nguyện hiến tế bào gốc tương thích với tiểu nữ hài nọ đây. Cho nên mới nói, y thuật tinh xảo này của ta không chỉ cứu vớt một mình hắn, mà là cứu vớt cả hai người a."

Trông thấy ánh mắt sùng bái của các đồng nghiệp xung quanh, tâm tình của vị bác sĩ chủ nhiệm này liền tốt vô cùng. Ông ta vung tay lên nói, bữa khuya trực ban đêm nay để ta mời khách, mỗi người một phần gà Cung Bảo, cộng thêm một phần canh cà chua trứng.

Lý viện phó cũng đắc ý vô cùng, ông mở điện thoại ra, click vào trang mạng xã hội cá nhân của mình, đăng một status trong vòng bạn bè, nội dung như sau:

« Hôm nay bệnh viện có một việc rất vui, nữ hài bị bệnh bạch huyết mới chỉ bảy tuổi rốt cục cũng tìm thấy người phối đôi thành công rồi, mà người hiến tế bào gốc tạo máu cho nàng chính là bệnh nhân của bệnh viện tâm thần Thanh Sơn, vị bệnh nhân này rất đặc thù, mấy năm qua vô số lần phải chuyển đến phòng cấp cứu trong tình trạng khẩn cấp.

Đã từng có người đề xuất với ta, có thể không tiếp nhận người bị bệnh tâm thần đến bệnh viện được hay không, ta đã kiên quyết nói: không.

Đã từng có người tạo áp lực cho ta, họ nói người bị bệnh tâm thần tự mình hại mình, một mực nằm viện, đây là lãng phí tài nguyên công chúng, nếu như ta tiếp tục tùy ý bao dung bọn họ thì chức phó viện trưởng này cũng đừng nghĩ làm nữa.

Đối mặt loại áp lực ấy, ta kiên định mà quả quyết trả lời: ta không sợ. (Qua một thời gian ngắn, ta sẽ được đề bạt thành viện trưởng )

Ta nói những lời mới rồi không có ý tứ gì khác, mà là chỉ muốn nói cho mọi người biết, nếu chúng ta đã mặc bộ blouse trắng lên người thì chúng ta không nên mang theo bất luận cái nhìn phân biệt đối đãi nào với tất cả bệnh nhân, mà chúng ta nên xem bọn họ như người nhà của chúng ta.

Nếu như không có sự kiên trì đối đầu với áp lực bấy lâu nay của ta, thì sẽ không thể có việc vui như ngày hôm nay.

Ta vì hành vi của chính mình mà cảm thấy kiêu ngạo, cảm thấy tự hào. Ta nhất định sẽ tiếp tục cố gắng. »

Lý viện phó rất hài lòng đọc đi đọc lại mấy lượt đoạn văn mình vừa viết rồi mới ấn nút đăng lên.

Sau đó ngón tay cái theo thói quen F5 lại màn hình.

Một giây!

Hai giây!

Năm giây!

Vương chủ nhiệm khoa phụ sản: Giỏi! Giỏi! Giỏi!

Thân chủ nhiệm chuyên trị vô

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip