ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bảo Tàng Sơn Hải

Chương 77. Gương Cổ Song Ngư

Chương 77: Gương Cổ Song Ngư

Manh Hiệp lắc đầu:

" Hiện tại còn khó nói, tôi chỉ cảm thấy thứ đã giết chết bọn họ dường như không thể sống sót trong sa mạc."

"Ồ?" Tôi cảm thấy hứng thú và hỏi anh ta lí do.

Anh ta trợn mắt nhìn tôi một cái rồi mới giải thích, nói là có rất ít động vật có kích thước lớn có thể sống sót được trong sa mạc. Thứ nhất là không có chỗ để xây tổ, thứ hai là hình thể càng lớn thì càng cần nhiều hơi nước.

Nói chung là đối với loại động vật có kích thước lớn sẽ rất khó để tìm đủ nguồn nước trong môi trường sa mạc này, mà đây cũng là lý do tại sao lạc đà lại quý giá như thế.

Tôi không đồng tình nói: “Nhưng mọi chuyện trên con đường này không thể suy đoán theo lẽ thường được.”

Nếu anh ta nói điều này với tôi khi tôi mới vào sa mạc thì chắc chắn tôi sẽ coi đó là thật, nhưng sau khi đã gặp qua nhiều quái vật không thể tưởng tượng được, tôi lại không tin tưởng cho lắm.

Manh Hiệp mỉm cười:

"Đúng vậy, nhưng mỗi một con quái vật mà các người gặp ở trên đường, không phải đều đáp ứng tiêu chuẩn sinh tồn trong sa mạc sao?"

Tôi còn muốn nói điều gì đó, nhưng lão Yên lại gật nhẹ đầu:

"Nhìn dấu răng này, có lẽ thứ này còn lớn hơn cả lạc đà, rất khó có thể sống được ở trong sa mạc. Cho nên…”

“Cho nên thứ này đến từ cổ quốc.” Manh Hiệp kết luận.

Mặc dù biết không khí không đúng, nhưng tôi vẫn hưng phấn mà xoa hai tay: “Nói như vậy, cổ quốc đang ở gần đây à?”

Đi lâu như vậy rồi, cuối cùng cũng đến nơi, khiến tôi không thể kiềm chế nổi sự kích động ở trong lòng.

*****

Lão Yên nghiêng mắt nhìn tôi một cái, vẻ mặt nặng nề nói: “Không biết kế tiếp sẽ gặp phải chuyện gì, nếu sinh vật vô danh này thật sự đến từ cổ quốc thì tại sao nó lại chạy ra ngoài, hay là nói cổ quốc đang ở ngay dưới lòng bàn chân của chúng ta?”

"

Không phải ở đây.

" Dư Thành Trạch vẫn luôn giữ im lặng lại đột nhiên nói ra một câu, chúng tôi lập tức nhìn về phía ông ta, muốn nghe xem ông ta có ý kiến gì.

Nhưng không ngờ ông ta lại ngừng nói và chỉ giục chúng tôi đi nhanh lên.

Lão Yên cau mày nói: “Giáo sư Dư, nếu anh đã biết cổ quốc ở đâu, sao không nói cho chúng tôi biết phải mất bao lâu thì mới đi đến đó được?”

Dư Thành Trạch nhìn chúng tôi đầy giễu cợt, sau đó nói với tốc độ này của chúng tôi thì vĩnh viễn cũng không thể đến đó được.

"

Giáo sư Dư, vậy mời ông đi trước đi.

" Tôi nhún vai, sau đó làm ra dáng vẻ không tiễn, Dư Thành Trạch trừng mắt nhìn tôi, cũng không nói gì thêm.

Tôi và lão Yên liếc nhìn nhau một cái, đều cảm thấy có gì đó không đúng.

Xét thái độ của Dư Thành Trạch mà nói, rõ ràng ông ta đã coi chúng tôi là gánh nặng, nhưng kêu ông ta đi trước thì ông ta lại không chịu đi, cũng không biết rốt cuộc ông ta lại có ý định quỷ quái gì.

"

Còn chưa chịu đi à?

" Thấy chúng tôi vẫn không nhúc nhích, Dư Thành Trạch vội vàng thúc giục, càng lúc càng lo lắng.

Lão Yên xua tay, không muốn tranh cãi với ông ta, sau khi chôn hai thi thể xong thì mới tiếp tục lên đường.

Nắng rất gắt, lúc đầu tôi còn có tâm trạng nói chuyện vài ba câu với lão Yên, nhưng càng về sau tôi càng không muốn nói chuyện nữa, cứ máy móc đi theo họ từng bước một.

"

Vừa

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip