ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bảo Tàng Sơn Hải

Chương 78. Gương Cổ Song Ngư

Chương 78: Gương Cổ Song Ngư

Lời này của ông ấy kỳ thật cũng không đúng, không phải Dư Thành Trạch không đổ mồ hôi, so với bộ dạng đổ mồ hôi đầm đìa của chúng tôi thì trông ông ta đúng là rất thoải mái.

Dư Thành Trạch chỉ nói rằng ông ta không thích đổ mồ hôi, sau đó ngồi sang một bên không nói gì nữa, nhưng tôi lại chú ý tới ánh mắt của ông ta vẫn luôn chuyển động không ngừng, giống như đang quan sát xung quanh vậy.

Tôi ngồi xuống thở hổn hển mấy hơi, cuối cùng cũng cảm thấy dễ chịu hơn một chút, nhưng đúng lúc này, cái cảm giác bị nhìn chằm chằm đó lại xuất hiện...

“Thứ gì vậy?

"

Tôi chợt đứng dậy hét lên, nhưng phía sau lưng tôi là lão Yên đang ngồi ở chỗ dốc cát chứ không có thứ gì khác.

Lão Yên lo lắng nhìn về phía tôi, hỏi tôi có phải đã xuất hiện ảo giác rồi không?

Tôi lắc đầu: “Không có, mọi người ở chỗ này đợi tôi, tôi đi xem một chút.”

Vừa dứt lời tôi đã cầm súng lên rồi đi vòng ra sau dốc cát, nhưng trước mặt là một mảnh trống rỗng, chẳng có gì cả...

"

Trường An, cậu nghỉ ngơi một lát trước đã.

"

Rắn Độc đi theo tôi, nhìn dáng vẻ này thì có lẽ anh ta cho rằng do trời nóng quá nên tôi mới hồ đồ như thế, điều này cũng khiến trong lòng tôi cảm thấy có chút bực bội, muốn chứng minh bản thân không có hồ đồ, nhưng trước mặt thật sự chẳng có gì cả.

Tôi ủ rũ ngồi bệt xuống đất lần nữa, không buồn nói chuyện.

"

Nói cho tôi biết về cảm giác của cậu đi.

" Lúc này Manh Hiệp mở miệng nói.

Tôi hỏi: “Anh thực sự tin vào những gì tôi cảm thấy không?”

“Không nói tới vấn đề tin hay không tin, ở một nơi quỷ quái như sa mạc này cũng không thể sơ suất được, bởi vì cậu không biết khi nào sự sơ suất này sẽ giết chết cậu.” Anh ta bình tĩnh trả lời.

Đây có thể coi là kinh nghiệm của anh ta, tôi thấy anh ta chịu nghe thì cũng nhanh chóng nói cho anh ta biết cảm giác của mình trên đường đi.

Anh ta cau mày đứng lên rồi vểnh tai cẩn thận nghe ngóng, sau đó hỏi tôi có biết gì về rắn thủy tinh không.

"

Rắn thủy tinh?

"

Tôi lắc đầu, bởi vì tôi chưa từng nghe nói đến thứ này bao giờ.

Manh Hiệp không giải thích chỉ gật nhẹ đầu với lão Yên: “Mọi người cẩn thận chút, cảm giác của Trường An chưa chắc đã sai, nếu tôi đoán không lầm thì chúng ta sắp đến gần vùng đất chết rồi?”

“Đúng vậy.” Lão Yên ừ một tiếng, nếu dựa theo suy đoán thì cổ quốc Trường Dạ nằm ở khu vực biên giới giữa vùng đất chết và vùng đất không người.

Manh Hiệp suy nghĩ một lúc rồi nói năm đó anh ta đọc được trong một cuốn sách cổ, nói thứ có khả năng xuất hiện nhất ở khu vực biên giới này chính là rắn thủy tinh.

Thấy anh ta lại nhắc tới rắn thủy tinh lần nữa, khiến tôi không khỏi tò mò hỏi anh ta rốt cuộc đó là con gì?

“Đúng như tên gọi, loại rắn này toàn thân trong suốt, giống như thủy tinh hoặc khối băng, nên còn được gọi là rắn băng.”

Manh Hiệp dùng tay miêu tả: “Nó cao khoảng nửa người, nhưng cơ thể lại cực kỳ mảnh, dưới sự phản chiếu của mặt trời, ngay cả khi nó đã đến bên cạnh cậu thì cậu chưa chắc có thể nhìn thấy được."

Khi nghe anh ta nói vậy, tôi cũng nhanh chóng nhìn ngó xung quanh, lại nhớ ra anh ta nói không thể nhìn thấy nó, cho nên sau khi dùng súng bắn vài phát ở xung quanh và chắc

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip