Chương 79: Gương Cổ Song Ngư
"Trường An.” Lão Yên bỗng nhiên kêu tôi một tiếng, tôi quay đầu lại hỏi ông ấy có chuyện gì vậy?
Lão Yên không nói gì chỉ làm vài động tác về phía tôi, sau đó dùng khẩu hình nói: “Trên lưng của cậu có thứ gì đó.”
Nhiệt độ ở trên người tôi cũng lập tức giảm xuống, chỉ thấy toàn thân rét run cứ vậy mà cứng cổ liếc nhìn về phía sau lưng, nhưng trong tầm mắt lại hoàn toàn không nhìn thấy gì.
Nhưng dáng vẻ của lão Yên thì trông không giống như đang nói đùa nên tôi không thể làm gì khác hơn là đứng bất động ở chỗ đó.
Những người khác cũng không dám cử động, chỉ có Rắn Độc đứng trước mặt tôi đang từ từ tiến lại gần tôi, trong tay cầm cây gậy, vừa đi vừa dùng khẩu hình hỏi lão Yên trên lưng tôi có cái gì?
*****
"
Rắn.” Lão Yên dùng khẩu hình nói.
Tôi lập tức cảm thấy sau lưng có thứ gì đó động đậy, cảm giác lạnh lẽo này lẽ ra phải dễ chịu nhưng lại khiến tôi cảm thấy hoảng hốt.
Rắn Độc từ từ tiến lại gần, thậm chí hơi thở cũng chậm lại, mà tôi cũng bị bộ dáng của anh ta làm cho tinh thần căng thẳng cực độ, sau đó liên tục mở miệng giục anh ta nhanh một chút.
Rắn Độc không để ý đến sự thúc giục của tôi, động tác di chuyển của anh ta vẫn rất chậm rãi, mặc dù chỉ cách có một mét ngắn ngủi nhưng anh ta phải mất một hoặc hai phút mới đến được, sau đó anh ta đột nhiên nói một câu:
"Trường An, cậu cảm thấy thế nào?"
"Hả?" Trong lúc tôi cảm thấy khó hiểu thì thấy anh ta đột nhiên nghiêng người sang một bên, cây gậy giương lên rồi rơi xuống lưng tôi, sau đó tôi chỉ nghe thấy tiếng “chít chít” rồi đột nhiên bị Rắn Độc kéo về phía anh ta.
Tôi nhanh chóng quay đầu lại, chỉ thấy có thứ gì đó phản chiếu trong mắt mình, rồi nó biến mất không thấy đâu nữa.
"Là rắn thủy tinh."
Lão Yên và Manh Hiệp đi tới, lão Yên nhìn vết tích ở trên mặt đất rồi gật nhẹ đầu xác nhận.
Tôi run rẩy nói: “Thứ này sẽ không ở trên lưng tôi suốt chặng đường, đúng không?”
Cũng chỉ có cách này mới có thể giải thích tại sao chỉ có một mình tôi mới có thể cảm nhận được ánh mắt này, mà lần nào cũng không tìm thấy được nó, cho dù là rắn thủy tinh thì vẫn phải có chút dấu vết.
Manh Hiệp vỗ vai tôi không nói gì thêm, nhưng thái độ của anh ta rõ ràng là ngầm thừa nhận.
Tôi lau mồ hôi trên trán, gần như sắp khóc luôn rồi: “Không phải anh nói thứ này có tính công kích không mạnh à?”
“Đúng là không mạnh, nếu không thì bây giờ cậu đã chết rồi.” Mí mắt của Manh Hiệp thậm chí còn không nhấc lên.
Tôi nhất thời không biết nên cảm thấy may mắn hay oán giận, khi biết có một con rắn nằm ở trên lưng của tôi lâu như vậy, mà tôi lại hoàn toàn không phát hiện ra, liền cảm thấy lạnh cả người.
Lão Yên liếc mắt nhìn tôi nói sở dĩ thứ này đi theo tôi, có lẽ là vì trên người của tôi có thứ gì đó hấp dẫn nó.
“Có lẽ là vì tuổi của cậu còn nhỏ.” Manh Hiệp ra hiệu cho mấy người khác bao vây tôi vào giữa rồi thuận miệng nói một câu.
Tôi hỏi anh ta có ý gì, anh ta chỉ nói rắn thủy tinh có thể nhìn thấy mạch máu trong cơ thể con người, máu chảy càng nhanh thì càng thích. Mà tôi còn là người trẻ tuổi nhất và năng động nhất trong số mấy người này, lại di chuyển dưới ánh nắng chói chang, cho nên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền