ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bảo Tàng Sơn Hải

Chương 80. Gương Cổ Song Ngư

Chương 80: Gương Cổ Song Ngư

Cảm xúc của lão Yên không được tốt lắm, sau khi dùng túi ngủ che đầu liền ngủ thiếp đi, về phần có thể ngủ được hay không thì e rằng chỉ có ông ấy mới biết.

Thấy lão Yên đã ngủ, Rắn Độc đi tới đổi thuốc cho Manh Hiệp.

"Gần tốt rồi, thể chất của anh đúng là rất lợi hại."

Ngay cả Rắn Độc vốn ít nói cũng không khỏi cảm thán một tiếng khi nhìn thấy vết thương ở trên người của Manh Hiệp đã gần như khôi phục.

Manh Hiệp xua tay nói cơ thể đã quen với việc bị thương nên đương nhiên sẽ hồi phục nhanh hơn một chút.

Rắn Độc cười cười cũng không nói thêm gì nữa, sau khi thu dọn đồ đạc xong cũng chui vào túi ngủ.

Đúng lúc tôi tưởng Manh Hiệp cũng sẽ đi ngủ thì lại thấy anh ta chợt quay đầu lại rồi nói với tôi một câu: “Cậu rất giỏi.”

ebookshop.vn - ebook truyện dịch giá rẻ

"Hả?"

Tôi có chút sững sờ, kể từ khi chúng tôi tụ hợp lại thì cả đoạn đường này có thể nói là chật vật chạy trốn, anh ta nhìn từ chỗ nào mà thấy tôi giỏi chứ?

Manh Hiệp chỉ vào lão Yên, sau đó nở một nụ cười hiếm hoi: “Lâu lắm rồi tôi mới thấy lão Yên quan tâm đến một người, thậm chí chỉ mới quen biết nhau trong một đoạn thời gian ngắn, tôi tin trên người của cậu nhất định phải có lý do nào đó mới khiến ông ta để ý như vậy!

"

Tôi nghĩ đến hình xăm Cửu Long ở trên lưng, sở dĩ lão Yên chú ý đến tôi hẳn là vì thứ này, lúc ông ấy nhìn thấy hình xăm thì đã tiến lại gần tôi, về sau ông ấy cũng quan tâm đến tôi nhiều hơn.

Tuy nhiên, tôi không nói cụ thể với Mạnh Hiệp vì lão Yên từng cảnh báo tôi rằng trước khi nhận tôi vào ngành, tốt nhất là càng ít người biết về hình xăm của tôi càng tốt.

"

Ờ thì, rốt cuộc các người làm ngành gì vậy?

"

Nghĩ đến đây, tôi không khỏi có chút ý động, lão Yên vẫn luôn nói ngành này ngành nọ không ngừng, nhưng lại không nói chi tiết cho tôi biết. Nói thật, tôi khá tò mò.

Manh Hiệp nghe vậy thì ngạc nhiên nói: “Ông ấy còn nói với cậu về chuyện này à?”

Xét thái độ của Manh Hiệp, tôi mới ý thức được ngành này hẳn rất bí mật, nên tôi không đề cập đến việc lão Yên muốn đưa tôi vào ngành, chỉ nói là ông ấy không cẩn thận đã nói qua.

“Nếu cậu không có hứng thú, sao lão Yên có thể nhắc tới?"

Anh ta nhếch miệng, sau đó mang ẩn ý sâu xa nói:

"Nếu đã là người lão Yên nhìn trúng, đương nhiên ông ấy sẽ giải thích cho cậu. Nếu lúc này không nói, có thể là do thời cơ chưa đến, cho nên cậu cứ chờ thêm đi.”

Nhìn thấy anh ta như vậy, tôi càng có thêm hứng thú với cái ngành này. Thấy anh ta không muốn nói, tôi đành phải bỏ cuộc, nghĩ rằng lão Yên nhất định sẽ nói ra chuyện này khi ra khỏi sa mạc.

Nhưng chúng tôi có thể thoát ra ngoài không?

Tôi thở dài trong lòng, cũng ngừng trò chuyện, thay vào đó, tôi quấn mình trong túi ngủ và mở to mắt cảnh giác.

"

Bíp...

"

Đêm càng lúc càng tối, lúc tôi đang chuẩn bị ngủ thì chợt nghe thấy một tiếng còi lớn.

Tại sao trong sa mạc lại có tiếng còi?

Tôi tỉnh dậy ngay lập tức, sau đó bò ra khỏi túi ngủ và bước ra ngoài lều để xem thứ gì đang phát ra tiếng còi.

"

Bíp bíp...

"

Tiếng còi càng lúc càng gấp, tôi tiến về phía trước vài bước, cảm thấy làm ra âm thanh hẳn là người nào đó.

Mà người có thể tới

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip