Chương 96: Gương Cổ Song Ngư
Thấy anh ta gật đầu, tôi lấy từ trong ba lô ra một sợi dây thừng rồi buộc vào eo của anh ta, sau đó ra hiệu cho lão Yên đi tới trước mặt tôi.
“Chúng tôi sẽ tới đó trước, sau đó sẽ kéo anh lại, còn anh phải nhanh chóng chạy tới, hiểu rồi chứ?” Tuy hiện tại không có động tĩnh gì, nhưng không ai có thể đảm bảo được một khi Rắn Độc cử động, cơ quan mà anh ta dẫm lên sẽ có thay đổi gì.
Rắn Độc ừ một tiếng rồi đưa ba lô cho tôi, trên tay cầm một con dao găm và bảo chúng tôi đi nhanh lên.
Manh Hiệp và lão Yên đã đi đến cuối lối đi, mà tôi cầm sợi dây cũng không dám chậm trễ, sau khi nhanh chóng tụ họp với đám người lão Yên thì ra hiệu với Rắn Độc.
Tôi quấn sợi dây hai vòng quanh eo của mình rồi ngồi xuống, sau đó lão Yên nắm lấy sợi dây ở trước mặt tôi, sau khi siết chặt lại thì hét với Rắn Độc: “Tôi đếm đến ba!”
Rắn Độc gật nhẹ đầu, đồng thời làm tốt tư thế chạy.
"Một, hai, ba!"
Cánh tay của lão Yên khẽ động, Rắn Độc cũng theo lực đạo của ông ấy mà chạy, cũng ngay tại lúc này hai bức tường thế mà lại bắt đầu nhanh chóng khép lại với nhau!
Mặc dù tốc độ của Rắn Độc rất nhanh nhưng tốc độ khép lại của bức tường còn nhanh hơn, cho đến khi nó chỉ rộng bằng hai người.
Tôi giật mình, vội vàng bò lên khỏi mặt đất, thậm chí phớt lờ sự phối hợp của đám người lão Yên trực tiếp kéo mạnh Rắn Độc một cái, sau đó dùng sức kéo anh ta về phía chúng tôi.
"Trường An, thằng nhóc cậu đang làm gì vậy?"
Rắn Độc bị kéo đau phải gầm lên một tiếng.
Tôi cũng không kịp giải thích với anh ta, dù sao trong quá trình bỏ chạy anh ta cũng không có chú ý tới lối đi, cho nên lúc này tôi cũng không thể tranh cãi với đối phương được, tôi gọi lão Yên một tiếng, ngay tại khoảnh khắc vách tường “ầm” một tiếng khép lại thì hai người đã dùng hết khí lực kéo Rắn Độc ra ngoài.
Hai bên vách tường khép lại rất chặt, chỉ chừa lại khoảng cách giữa chúng tôi và cánh cổng ngọc xanh khoảng nửa mét.
Rắn Độc cởi sợi dây ở trên người ra, vừa định lý luận với tôi thì đã bị lão Yên kéo lại, đồng thời để anh ta xem tình huống ở phía sau lưng mình.
Ngay tại khoảnh khắc nhìn thấy cảnh tượng này thì bản thân đã bị dọa cho sợ hãi, dưới chân mềm nhũn rồi ngồi phịch xuống đất:
"Cái này, cơ quan này cũng quá tàn nhẫn rồi."
"Nếu không nhờ có Trường An cẩn thận chú ý thì bây giờ chúng ta đã trở thành thịt muối rồi.” Trong lòng của lão Yên cũng hiện lên một tia sợ hãi.
Rắn Độc gật nhẹ đầu, sau đó đứng dậy vỗ vào bả vai tôi một cái: “Nhờ có thằng nhóc cậu.”
Tôi lau mồ hôi trên trán: “Tôi không biết sẽ có cơ quan như vậy, tôi còn tưởng cùng lắm cũng giống như ngọn giáo xuất hiện ở cạnh cửa mà thôi."
“Cũng may cuối cùng không có nguy hiểm gì.” Lão Yên vỗ nhẹ vào bả vai của tôi.
"Được rồi, mọi người tới nhìn cánh cửa này một chút đi."
Manh Hiệp vẫn luôn giữ im lặng lại đột nhiên nói một câu.
Lúc này chúng tôi mới định thần lại và quay người nhìn về phía cánh cửa khổng lồ, cánh cửa lớn này được tạc từ một khối đá ngọc xanh nguyên khối.
****
Lão Yên cẩn thận chạm vào cửa, sau đó cảm thán nói ông ấy chưa từng nghĩ tới, tại một quốc gia nhỏ ở Tây Vực hàng ngàn năm trước sẽ xuất
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền