ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bảo Tàng Sơn Hải

Chương 97. Gương Cổ Song Ngư

Chương 97: Gương Cổ Song Ngư

Tôi lắc đầu, nhưng chưa kịp nói gì thì lão Yên đã nổi giận: “Chẳng lẽ thằng nhóc cậu không biết người cũng có thể hù chết người sao?”

“Tôi chỉ muốn nói, tôi biết cách mở cánh cửa này.” Tôi gãi tóc, đồng thời cũng biết giọng điệu vừa rồi của mình đã hù doạ đến bọn họ, cho nên cảm thấy có chút xấu hổ nói.

Lão Yên lộ ra vẻ không dám tin, mở to hai mắt nhìn: "Cậu biết?"

"Ừ, bởi vì trước đó tôi đã từng thấy cái cửa này."

Tôi gật nhẹ đầu:

"Là ở trong cung điện trước đó."

Lão Yên lộ ra vẻ nghi hoặc hỏi tại sao ông ấy lại không nhìn thấy, rõ ràng ông ấy đã nghiên cứu rất kỹ lưỡng về các bức bích họa ở đó.

Tôi lắc đầu nói: “Bởi vì bức bích họa về cánh cửa ngọc xanh được chạm khắc ở lối vào hành lang và cung điện, trước đó là do tôi không chắc đó là gì, nhưng mãi cho đến khi nhìn thấy cánh cửa thật này…”

“Thì ra là thế, vậy cậu mau tới đây mở ra đi.

" Lão Yên nghe xong thì cũng không hề do dự, chỉ kêu tôi mau tranh thủ thời gian ra tay đi.

Tôi ừ một tiếng rồi đi đến chính giữa cái cổng ngọc xanh, sau đó ngồi xổm người xuống và xoắn mặt trước của một sợi dây mỏng thành một vòng tròn nhỏ, sau đó luồn vào khe hở nhỏ ở phía dưới, tiếp đó là tìm kiếm hồi lâu rồi mới chậm rãi nhấc lên.

Phải mất rất nhiều công sức mới đưa được sợi dây vào chỗ nhô lên, sau đó kéo mạnh một phát.

Bùm bùm…

Một âm thanh như sấm sét vang đội truyền đến, tôi vội vàng đứng dậy rồi tránh ra, sau đó nhìn thấy cánh cửa ngọc xanh ở trước mặt từ từ mở ra từ chính giữa, chỉ thấy một tòa mộ địa như mộng như ảo giống như tiên cảnh xuất hiện ở trước mặt chúng tôi.

"

Đơn giản vậy sao?

" Đối với việc mở cánh cửa này dễ dàng như vậy, khiến Rắn Độc trông có vẻ hơi thất vọng.

Lão Yên lộ ra vẻ bất đắc dĩ mà nhìn anh ta một cái, nói là nếu như trước đó Trường An không chú ý đến bức bích họa kia, loại thiết lập bên trong cơ quan này là khó nhất, bởi vì không nhìn thấy cũng không thể chạm vào, cho nên hoàn toàn không biết phải bắt đầu xuống tay từ chỗ nào.

Rắn Độc gật đầu nhẹ nói: “Thì ra là như vậy,” sau đó ánh mắt cũng bị cảnh tượng ở bên trong mộ hấp dẫn!

Chúng tôi tiến vào mộ địa, không thể không nói, nơi này được tu sửa rất đẹp, ngay cả những viên đá Nguyệt Quang gắn trên tường cũng đã được đánh bóng, mỗi viên đá Nguyệt Quang đều có kích thước và hình dạng giống hệt nhau, chắc hẳn phải tốn rất nhiều công sức mới có thể tu sửa được.

"

Nơi này làm gì có chỗ nào là mộ địa chứ, rõ ràng là một tòa cung điện xa hoa mà.

" Tôi cảm thán một câu, nếu không phải đã xác định nơi này được dùng làm mộ địa thì tôi sẽ hoàn toàn không tin được.

Ngược lại là lão Yên không có nhìn tới những thứ này, vừa tiến vào ánh mắt đã dán chặt vào cỗ quan tài ở chính giữa.

Tôi nhìn theo ánh mắt của ông ấy, sau đó lập tức cảm thấy da đầu tê rần: “Tại sao chiếc quan tài này lại giống hệt như thứ mà chúng ta đã thấy ở dòng sông ngầm vậy?”

Bất kể là kích thước, hoa văn ở trên đó hay thậm chí là mức độ phong hóa của bọn họ.

Manh Hiệp lắc đầu nói: “Điều này là không thể, để tôi nhìn kỹ xem có gì khác biệt không?”

Sau khi nghe ý kiến của anh ta,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip