ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Lấn Đệ Tử Ta, Ngươi Thật Sự Cho Rằng Ta Chỉ Biết Dạy Học? book cover

[Dịch] Lấn Đệ Tử Ta, Ngươi Thật Sự Cho Rằng Ta Chỉ Biết Dạy Học?

Dư Lão Cửu

597

Chương

76,894

Lượt đọc

Giới thiệu truyện

Mây đen tụ lại trên bầu trời tiểu trấn.

Không phải do trời đổi gió, mà là vì kiếm ý.

Chỉ một câu nói của Hứa Tri Hành, thiên địa đã sinh ra dị tượng.

Vị tông chủ đứng đầu đại tông môn khẽ nheo mắt.

Võ phu mặc giáp sắt phía trước siết chặt nắm tay.

Hoàng kỳ của đại vương triều phần phật giữa gió, như thể đang run sợ.

Bọn họ đều cảm nhận được —

Người trước mặt… không phải một tiên sinh bình thường.

Nhưng đã đi đến đây, không thể quay đầu.

Một giọng lạnh lùng vang lên từ phía quân trận:

“Chỉ là mấy đứa trẻ phàm nhân.

Vì một ngôi trường rách nát mà đối đầu thiên hạ, Hứa Tri Hành — ngươi không thấy nực cười sao?”

Hứa Tri Hành không trả lời ngay.

Hắn cúi xuống, nhặt một viên phấn rơi dưới đất.

Viên phấn từng dùng để viết chữ cho học trò.

Hắn bóp nhẹ.

Phấn vỡ thành bột.

“Các ngươi…”

“Có từng đứng trên bục giảng, nhìn một đứa trẻ viết ra chữ đầu tiên trong đời chưa?”

Không ai đáp.

“Có từng thấy ánh mắt chúng sáng lên, chỉ vì được gọi một tiếng ‘làm tốt lắm’ chưa?”

Gió thổi mạnh hơn.

“Các ngươi chỉ biết giang sơn, quyền lực, thiên hạ.”

“Nhưng với ta —”

Hứa Tri Hành quay lưng lại nhìn học trò.

“Chúng chính là thiên hạ.”

Một nữ học sinh cắn môi, nước mắt rơi xuống.

Một đứa bé trai nắm chặt chuôi bút gãy trong tay.

Bọn chúng không hiểu đại đạo, không hiểu mạnh yếu.

Chỉ hiểu một điều:

Thầy đang đứng vì chúng.

Vị võ phu tiến lên một bước, giẫm nát mặt đất:

“Ngươi một người, một kiếm, muốn cản ba thế lực?”

Hứa Tri Hành gật đầu.

“Ừ.”

Chỉ một chữ.

Nhưng thiên địa như bị chém đôi.

Thanh kiếm trong tay hắn không hề phát ra ánh sáng rực rỡ,

không có long phượng, không có dị tượng hoa lệ.

Chỉ là một đường kiếm rất chậm…

rất bình thường…

như một nét bút trên giấy.

Nhưng khi kiếm hạ xuống —

Bầu trời xuất hiện một vết nứt.

Không phải thật sự nứt,

mà là ý niệm của trời bị chém rách.

Vị tông chủ biến sắc.

“Không phải tu sĩ… đây là…”

“Nhân gian kiếm đạo.”

Hứa Tri Hành nói.

“Ta dùng nó… để bảo vệ học trò.”

Kiếm ý lan ra.

Quân đội phía trước bắt đầu lùi lại.

Võ phu mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

Tông môn đại trận run rẩy như sắp sụp đổ.

Không phải vì hắn mạnh hơn thiên hạ.

Mà vì hắn không cho phép thiên hạ bước qua sau lưng mình.

moi-ngay-mot-que-tu-phuong-thi-tan-tu-den-truong-sinh-tien-ton