ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 10: Hé lộ tương lai

Trong căn phòng nhỏ, không khí dường như đặc quánh lại. Chỉ còn tiếng gõ phím lạch cạch vang lên khi Trần An trình chiếu thêm những sự kiện và dữ liệu về tương lai. Ánh sáng từ màn hình hắt lên, phản chiếu rõ khuôn mặt nghiêm nghị của Trần Dương và Thanh Phong.

Hai người đàn ông vốn là những chiến binh dày dạn kinh nghiệm, giờ đây lại lặng người lắng nghe câu chuyện về một tương lai đầy thảm họa. Trần An kể với giọng điệu trầm ổn nhưng đầy sức nặng, như một người đã kinh qua biết bao sóng gió gian truân của cuộc đời.

Hắn chậm rãi miêu tả:

— Chỉ hai năm nữa thôi, mọi thứ sẽ bắt đầu bằng một cơn mưa thiên thạch. Đó chính là thời điểm đánh dấu sự diệt vong của nhân loại.

Thanh Phong không giấu nổi vẻ ngạc nhiên, trong lòng vẫn còn chút nghi ngờ nên lên tiếng hỏi:

— Chẳng lẽ các chính phủ không có biện pháp phòng vệ sao? Hệ thống phòng thủ không gian, tên lửa đạn đạo… tất cả đều vô dụng trước mưa thiên thạch hay sao?

Rõ ràng, y không thể tin được nhân loại lại sụp đổ dễ dàng như thế, nhất là với trình độ khoa học kỹ thuật hiện đại như bây giờ.

Trần An lắc đầu, ánh mắt sắc lạnh hiện lên một chút ý cười đầy chua chát:

— Chú nghĩ các nhà khoa học và chính phủ trên toàn thế giới không cố gắng sao? Thực tế, trận mưa thiên thạch đó chính là hậu quả sau khi tất cả các quốc gia hợp tác để bắn phá một tảng thiên thạch khổng lồ ngoài không gian.

Trần Dương cau mày, nghi hoặc hỏi:

— Chỉ là những mảnh vụn thiên thạch thôi sao? Chẳng lẽ bấy nhiêu đó lại khiến nhân loại lâm vào cảnh diệt vong? Loài người là bá chủ của hành tinh này, không thể dễ dàng bị đánh bại như vậy được.

Trần An mỉm cười nhạt, đáp lại bằng giọng điệu pha chút châm biếm:

— Cha, đó cũng chính là suy nghĩ của rất nhiều người trong tương lai. Chính vì sự tự tin thái quá đó mà nhân loại đã phải trả giá đắt. Những mảnh vụn tưởng như vô hại ấy mang theo một loại vật chất không xác định. Loại vật chất này chứa đựng năng lượng kỳ lạ, nó không chỉ tác động lên sinh vật sống mà còn ảnh hưởng đến cả môi trường và các vật chất vô tri.

Hắn tiếp tục:

— Sau trận mưa thiên thạch là hàng loạt thiên tai: động đất, núi lửa, sóng thần liên miên... Một năm sau, một vài căn cứ phát hiện ra các nguyên tố năng lượng mới trong môi trường, cụ thể là tại những hang động nơi sinh vật biến dị cư ngụ.

Hắn dừng lại, ánh mắt thoáng chút đau thương:

— Đó không đơn thuần là thảm họa, mà là một cuộc thanh lọc. Chỉ những sinh vật thích nghi được mới có thể tồn tại và tiến hóa. Nhưng quá trình đó khắc nghiệt đến mức gần như không ai sống sót. Vi sinh vật, nấm và thực vật là những thứ biến dị đầu tiên. Chúng trở nên cực kỳ nguy hiểm, khiến thuốc men và vũ khí thông thường đều trở nên vô dụng.

Trần An ngừng lời, đôi mắt trầm xuống. Năng lực đặc biệt của hắn lại tự chủ hoạt động, khiến những hình ảnh đau thương từ quá khứ hiện về rõ nét như vừa mới xảy ra. Hình ảnh mẹ và em trai đau đớn quằn quại trên giường bệnh, còn bản thân hắn chỉ biết bất lực đứng nhìn trong vô vọng.

Hắn khó khăn quay sang, nhìn Trần Dương bằng ánh mắt u buồn:

— Con xin lỗi cha vì đã thất hứa.

Đây là lời xin lỗi muộn màng của hắn dành cho Trần Dương, người đã gửi gắm mẹ và em trai cho hắn trước lúc hy sinh trên chiến trường ở kiếp trước.

— Con đã lần lượt chứng kiến mẹ và em trai... đau đớn trên giường bệnh. Họ bị vi sinh vật biến dị ăn mòn từ bên trong. Lúc đó con hoàn toàn bất lực, chỉ biết đứng nhìn.

Giọng hắn nghẹn lại, đôi bàn tay siết chặt thành nắm đấm run rẩy.

Trần Dương cảm nhận sâu sắc nỗi đau của con trai. Người đàn ông ấy không nói gì, chỉ tiến lại gần đặt tay lên vai Trần An, siết nhẹ. Giọng y khàn đặc nhưng đầy kiên quyết:

— Được rồi, không sao đâu. Lần này cha sẽ không để con phải một mình nữa. Chúng ta sẽ chiến đấu cùng nhau. Dù tương lai có khắc nghiệt đến mức nào, cha sẽ luôn ở đây sát cánh bên con.

Lời nói ấy như một luồng hơi ấm xoa dịu vết thương lòng của Trần An. Sáu năm cô độc chiến đấu trong tương lai tăm tối dường như tan biến ngay trong khoảnh khắc này.

Thanh Phong ngồi đối diện, ánh mắt cũng trở nên nghiêm nghị:

— Trần An, chú không biết mình có thể làm được gì, nhưng dù phải hy sinh cả mạng sống, chú cũng sẽ giúp cháu đối mặt với tương lai này.

Căn phòng trở nên yên tĩnh, không khí dần lắng xuống sau những câu chuyện nặng nề. Trần Dương vẫn giữ vẻ nghiêm nghị, lên tiếng hỏi:

— An, con đã có kế hoạch gì chưa? Nếu tất cả những gì con nói là sự thật, chúng ta không thể chỉ ngồi chờ tai họa ập đến.

Trần An đặt cốc nước xuống, ánh mắt kiên định:

— Cha, con đã có kế hoạch. Thực ra, nó chỉ xoay quanh hai mục tiêu chính: Tạo dựng niềm tin, xây dựng lực lượng, cùng với việc xây dựng căn cứ và tích trữ tài nguyên.

Hắn bắt đầu giải thích chi tiết hơn. Mục tiêu đầu tiên là tạo dựng niềm tin:

— Không ai có thể đơn thương độc mã mà thành công. Chúng ta cần những người tin tưởng vào mục tiêu chung. Đầu tiên là gia đình, bạn bè và đồng đội. Sau đó, chúng ta sẽ mở rộng phạm vi, lôi kéo những cá nhân xuất sắc. Từ đó mới có thể xây dựng được một lực lượng vững mạnh.

Thanh Phong khẽ gật đầu tỏ vẻ tán đồng, nhưng Trần An vẫn chưa dừng lại:

— Tiếp theo là xây dựng căn cứ và tích trữ tài nguyên. Căn cứ không chỉ là nơi trú ẩn, mà còn là trung tâm chỉ huy và nghiên cứu. Tài nguyên bao gồm lương thực, vũ khí, thuốc men, năng lượng… Chúng ta phải chuẩn bị mọi thứ trước khi cơn ác mộng bắt đầu.

Vừa nói, Trần An vừa thao tác trên máy tính, trình chiếu một sơ đồ phức tạp với hàng loạt chi tiết, từ vị trí căn cứ, tuyến đường vận chuyển đến các bước triển khai lực lượng.

Trần Dương và Thanh Phong chú tâm lắng nghe, nhưng càng nghe, sắc mặt cả hai càng trở nên tái nhợt. Bản kế hoạch đồ sộ trước mắt không chỉ là phương án sinh tồn đơn thuần, mà là một chiến lược mang tầm vĩ mô, liên quan đến hàng ngàn con người, thậm chí là cả nhân loại.