Chương 9: Sự Thật Từ Tương Lai
Trần Dương dẫn Trần An bước vào phòng làm việc, nơi đã có người chờ sẵn từ trước. Thanh Phong đang ngồi thoải mái trên ghế, tay cầm ly cà phê nóng hổi. Vừa thấy bóng dáng Trần An, y lập tức nở nụ cười thân thiện.
“Ồ, An đây mà! Lâu quá không gặp, dạo này thế nào rồi con?” Thanh Phong đứng dậy, vỗ vai Trần An như gặp lại đứa cháu nhỏ sau bao ngày xa cách.
Trần An cũng mỉm cười, tiến lên chào hỏi: “Con chào chú Phong! Chú vẫn phong độ như ngày nào.”
Trong lòng hắn, ký ức về Thanh Phong vẫn còn vẹn nguyên. Ở kiếp trước, người chú này cùng cha hắn đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng tại phòng tuyến cuối cùng, chọn hy sinh để bảo vệ tổ quốc thay vì cùng gia đình chạy sang nước M lánh nạn như bao kẻ khác.
Hắn khẽ thở dài, thầm nghĩ việc gì phải khổ như thế, làm người đôi khi cũng nên ích kỷ một chút.
Hai chú cháu trò chuyện một lát, bầu không khí trong phòng dần trở nên thoải mái hơn. Thanh Phong hỏi thăm Trần An về cuộc sống gần đây, cả hai tỏ ra khá hợp ý khi bàn luận về những chuyện xưa cũ.
Cùng lúc đó, Trần Dương nhận nước từ tay nhân viên rồi quay lại đóng chặt cửa phòng. Hắn nghiêm túc dặn dò: “Không ai được phép lại gần nếu không có lệnh của tôi. Có việc gì thì thông báo qua điện thoại bàn trước.”
Nhân viên gật đầu rồi rời đi. Cánh cửa khép lại, căn phòng trở nên yên tĩnh lạ thường, mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối. Đây không chỉ là nơi làm việc thông thường mà là văn phòng của một cơ quan hành chính cấp cao, độ bảo mật luôn thuộc hàng tối mật. Nếu Trần Dương không mang quân hàm trung tá, việc Trần An đặt chân vào đây chẳng khác nào chuyện viễn vông.
Trần Dương quay lại nhìn Thanh Phong, ánh mắt nghiêm nghị nói: “Phong, những gì ngươi sắp nghe hoặc thảo luận tại đây đều là cơ mật. Nếu để lộ ra ngoài, hậu quả sẽ khôn lường.”
Nhận thấy vẻ mặt bạn mình không chút đùa giỡn, Thanh Phong lập tức thu lại vẻ tùy ý, đặt ly cà phê xuống bàn. Trần An ngồi thẳng lưng, ánh mắt kiên định. Hắn biết rõ những lời mình sắp nói ra có thể gây chấn động cực lớn, nhưng đây là bước đi đầu tiên để xoay chuyển tương lai.
Không khí trong phòng bỗng chốc trở nên nặng nề. Trần Dương khoanh tay, ánh mắt sắc bén như đang nhìn một nghi phạm chứ không phải con trai mình.
“Trần An.” Giọng hắn trầm xuống, đầy vẻ uy nghiêm. “Tất cả tài liệu này con lấy từ đâu? Ai là người cung cấp cho con?”
Trần An vẫn thản nhiên ăn miếng cơm sườn, vẻ mặt thỏa mãn, không hề vội vàng đáp lời. Thanh Phong ngồi bên cạnh thoáng sửng sốt, quay sang hỏi bạn: “Khoan đã Dương, không phải ngươi nói Trần An chỉ cung cấp một phần suy luận, còn ngươi mới là người hoàn thiện tập tài liệu sao?”
Trần Dương không đáp, chỉ lắc đầu rồi lặng lẽ rút từ ngăn kéo ra một tập hồ sơ khác, ném về phía Thanh Phong: “Đây là bản gốc, chưa qua chỉnh sửa.”
Thanh Phong lật mở tài liệu, càng đọc ánh mắt y càng trở nên nghiêm trọng. Khi xem xong, y ngẩng đầu nhìn Trần An, không thốt nên lời. Nội dung chi tiết đến mức rợn người, từ động cơ, quá trình phạm tội cho đến từng bằng chứng nhỏ nhất đều khớp hoàn toàn với thực tế.
Thanh Phong hít một hơi sâu, giọng khàn đặc: “Dương, ngươi có biết điều này nghĩa là gì không? Nếu những thứ này là thật, thì hoặc Trần An là đồng phạm, hoặc là...”
“Hoặc thằng bé biết trước tương lai.” Trần Dương tiếp lời bằng giọng mỉa mai, dường như chính hắn cũng khó lòng tin vào hiện thực này. “Và chúng ta đều biết lựa chọn thứ hai là chuyện hoang đường.”
Trần Dương đập tay xuống bàn, ánh mắt hiện rõ sự mâu thuẫn. Hắn nhớ lại hình ảnh cậu con trai nhỏ ngày nào còn nô đùa trong sân, tiếng cười lanh lảnh vẫn còn vang vọng. Thế nhưng trước mặt hắn lúc này là một người đàn ông lạ lẫm với ánh mắt sắc lạnh, như thể đã trải qua hàng thập kỷ tang thương.
“An, ta cần biết sự thật. Con lấy những thông tin này ở đâu?”
Trần An lúc này mới đặt hộp cơm xuống, từ tốn lấy giấy lau miệng: “Cha, chú Phong, hai người căng thẳng quá rồi. Hãy tin con, mọi việc con làm đều là vì lợi ích của mọi người.”
“Tin sao?” Thanh Phong nhíu mày. “Trần An, nếu con không đưa ra được lời giải thích hợp lý, chúng ta không còn cách nào khác là phải tạm giữ con để điều tra.”
Trần Dương gật đầu, giọng lạnh lùng: “Nói đi, hoặc là bước vào buồng giam.”
Hắn đã hạ quyết tâm, dù đây là con trai cả, hắn cũng không thể dung túng hay xem thường pháp luật. Cả hai đôi mắt đều đổ dồn về phía Trần An, chờ đợi một câu trả lời.
Trần An ngẩng đầu nhìn thẳng vào cha mình. Ánh mắt hắn thay đổi, không còn vẻ trẻ trung của một thanh niên hai mươi tư tuổi, mà thay vào đó là sự già dặn, u sầu của một kẻ đã nếm trải đủ mọi biến cố trên đời.
Trần Dương và Thanh Phong lập tức nhận ra sự khác biệt ấy. Đặc biệt là Thanh Phong, y cảm thấy người trước mặt không còn là cậu nhóc Trần An mà y từng biết, mà là một linh hồn hoàn toàn khác biệt.
“Cha.” Trần An mở lời, giọng trầm xuống. “Chẳng phải cha bảo con đưa ra bằng chứng sao? Con đã đưa rồi. Cha cũng hứa sẽ tin con sau khi thấy chúng, nhưng giờ cha lại nghi ngờ?”
Trần Dương khoanh tay, ánh mắt sắc bén không chút dao động: “Ta đúng là đã nói thế. Nhưng những gì con đưa ra chỉ làm rõ vụ án, không chứng minh được lời tuyên bố phi lý kia. Theo lời Phong, con hoàn toàn có khả năng là đồng phạm, hoặc thậm chí tệ hơn.”
Thanh Phong nhíu mày cắt ngang: “Khoan đã, hai người đang nói về tuyên bố gì vậy?”
Trần An thở dài, dựa lưng vào ghế, nhìn Thanh Phong bằng ánh mắt bình thản: “Chú Phong, cháu biết chú khó tin, nhưng câu chuyện tiếp theo còn khó chấp nhận hơn nhiều. Cháu cần chú giữ bình tĩnh.”
Hắn gãi đầu đầy vẻ khó xử. Một mặt hắn không muốn tiết lộ quá nhiều vì sự hiện diện của Thanh Phong, mặt khác việc tiết lộ tương lai có thể gây ra hiệu ứng cánh bướm, tạo ra những biến số mà hắn khó lòng kiểm soát.
Sau một thoáng lưỡng lự, Trần An hít sâu một hơi, quyết định phá vỡ sự im lặng: “Thật ra...”
Trần Dương bắt gặp ánh mắt con trai, khẽ gật đầu như trấn an: “Nói đi. Thanh Phong là người đáng tin.”
Trần An thở dài hỏi: “Cha, giám đốc Lâm còn sống chứ?”
Trần Dương gật đầu ngay: “Còn, nhưng tình trạng không được tốt lắm.”
“Vậy thì tương lai đã thay đổi rồi.” Trần An đáp. “Trong tương lai mà con biết, giám đốc Lâm đã chết đông cứng trong kho lạnh. Phải mất hai ngày người ta mới tìm thấy thi thể và nửa tháng sau mới phá được án.”
Lời nói này khiến chân mày Trần Dương khẽ giãn ra, nhưng Thanh Phong lại như bị dội một gáo nước lạnh.
“Khoan đã.” Bộ não của y dường như không kịp xử lý lượng thông tin này. “Hai người... đang đóng phim trinh thám viễn tưởng đấy à?”
Trần Dương nhìn Thanh Phong, hiểu rằng phản ứng này là lẽ thường tình, rồi hắn bắt đầu thuật lại toàn bộ những chuyện đã xảy ra từ sáng đến giờ. Thanh Phong ngồi nghe, gương mặt biến đổi liên tục từ ngạc nhiên đến mơ hồ. Khi câu chuyện kết thúc, y bật dậy, một tay bịt mặt, tay kia ra hiệu cho Trần Dương dừng lại.
“Khoan đã, khoan đã.” Thanh Phong hít một hơi sâu rồi uống cạn ngụm nước, chậm rãi ngồi xuống. “Ý các người là... tài liệu Trần An gửi chỉ để chứng minh thằng bé từ tương lai trở về, và nó đã chứng kiến nhân loại bị diệt vong?”
Cả Trần Dương và Trần An đều gật đầu, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. Thanh Phong nhắm mắt, lắc đầu thốt lên: “Thật khó tin.”
Y nhìn chằm chằm vào Trần An, không giấu nổi sự băn khoăn: “Còn bằng chứng nào nữa không? Không phải chú không tin, nhưng chuyện này... thực sự quá sức tưởng tượng.”
Trần An bình thản đặt đũa xuống, lau tay rồi gật đầu: “Còn, và không ít đâu.”
Hắn nhìn thẳng vào cả hai, ánh mắt sắc bén hơn bao giờ hết: “Nhưng trước khi công bố, con muốn nhắc lại: Cha và chú không được tiết lộ hay can thiệp vào những gì con sắp nói, dù cho những thứ sắp diễn ra có thể giết chết rất nhiều người.”
“Tương lai là một hệ thống phức tạp, thay đổi một điểm nhỏ có thể gây ra hiệu ứng dây chuyền không thể lường trước. Mục tiêu ưu tiên của chúng ta là chuẩn bị, không phải là thay đổi mọi thứ.”
Trần An lấy laptop ra, nhanh chóng thao tác. Một loạt tài liệu và thông số hắn vừa thống kê trong sáng nay được chiếu lên màn hình. Trần Dương và Thanh Phong tập trung quan sát, ánh mắt càng lúc càng kinh ngạc. Những đoạn báo cáo không chỉ mô tả các vụ việc sắp xảy ra mà còn chứa đựng những chi tiết tuyệt mật trong nội bộ tổ chức, thứ mà ngay cả Thanh Phong với chức vụ hiện tại cũng chưa thể tiếp cận.
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng, sắc mặt hai người lớn dần trở nên nặng nề. Thanh Phong hít sâu, quay sang Trần Dương: “Ngươi nói đúng. Đây không phải chuyện đùa.”
Trần Dương không đáp, ánh mắt sắc lạnh cố gắng phân tích từng dòng thông tin. Hắn quay sang nhìn con trai, nhưng không cần hỏi thêm, vì ánh mắt của Trần An đã thể hiện một sự tự tin tuyệt đối.
Lúc này, Trần An lại thảnh thơi ăn tiếp phần bún đậu mắm tôm. Thấy hai người nhìn mình trân trối, hắn cười nhạt, nhún vai: “Đừng nhìn con như vậy. Một số thông tin trong đó là do chính hai người đã kể cho con ở tương lai. Con chỉ là người mang thông tin ngược về quá khứ mà thôi.”
Thanh Phong và Trần Dương định nói gì đó để chứng minh đây chỉ là một trò đùa, nhưng khi lướt xem những dữ liệu trên màn hình, họ buộc phải chấp nhận hiện thực rằng Trần An thực sự trở về từ tương lai. Và tương lai ấy không hề có màu xanh, mà là một màu đen kịt bao trùm lên toàn nhân loại.
Nhận ra tâm lý cả hai đã dao động, Trần An bồi thêm một câu với ánh mắt thâm trầm: “Những gì chúng ta làm ở đây sẽ quyết định thành bại của cả nhân loại. Nói đúng hơn, là quyết định xem nhân loại có còn quyền được bước tiếp hay không.”
Căn phòng chìm vào im lặng, không khí căng thẳng đến mức mỗi lời nói ra đều mang sức nặng của hàng triệu sinh mạng.