Chương 11: Hé lộ tương lai (2)
Thanh Phong không chịu nổi áp lực, giơ tay ngắt lời:
— Dừng! Dừng lại đã! Hôm nay ta đã phải tiêu hóa chuyện con là người từ tương lai, giờ lại còn cái kế hoạch điên rồ này nữa… Đầu óc ta sắp nổ tung rồi!
Trần Dương cũng xoa trán, lắc đầu đầy cảm thán:
— An, cha công nhận kế hoạch của con rất chi tiết. Nhưng con làm tất cả những thứ này từ khi nào? Cha nhớ con chỉ mới vừa trở về vào sáng nay mà.
Trần An cười nhẹ, không giấu giếm:
— Con bắt đầu chuẩn bị từ lúc cha mẹ và em rời nhà. Tất cả tài liệu này đều được hoàn thành trong khoảng thời gian đó.
Trần Dương ngó đồng hồ, kim giờ đã chỉ 11:24 trưa. Từ sáng đến giờ mới chỉ trôi qua khoảng 5 tiếng đồng hồ, lại còn phải trừ đi thời gian Trần An đi mua vé số và đồ ăn. Tốc độ làm việc này thực sự quá đáng sợ.
Thanh Phong ngồi bật lùi ra sau ghế, lắc đầu không thể tin nổi:
— Chỉ trong vòng vài tiếng đồng hồ… con là quái vật à? Nói thật đi, có phải con là quái vật giả dạng được phái xuống đây để khống chế nhân loại không?
Trần An nhún vai, bình thản đáp:
— Con không phải quái vật. Con là người thức tỉnh. Ở tương lai, năng lực của con là siêu trí nhớ và xử lý thông tin đa luồng. Nhờ thế, việc xử lý dữ liệu và soạn thảo tài liệu này đối với con khá đơn giản.
Nghe đến đây, cả Trần Dương và Thanh Phong đều trố mắt, vừa ngạc nhiên vừa tò mò. Thanh Phong bật dậy, mắt sáng rực:
— Người thức tỉnh? Giống như mấy phim dị nhân sao? Con có thể phóng lửa, điều khiển kim loại hay đại loại thế không?
Câu hỏi của Thanh Phong khiến Trần An bật cười, bầu không khí căng thẳng cũng tan đi phần nào:
— Chú Phong, chú lớn tuổi rồi mà vẫn thích xem phim siêu anh hùng vậy sao?
Thanh Phong cười ngượng ngùng, nhưng sự hiếu kỳ vẫn không giảm bớt. Trần An liền nhân cơ hội này để giải thích rõ hơn về sự biến đổi của con người trong tương lai:
— Trong tương lai, loài người không thể đối mặt với những sinh vật biến dị kia nếu chỉ dựa vào vũ khí thông thường. Vì vậy, có hai loại thức tỉnh giả ra đời: thức tỉnh giả tự nhiên và thức tỉnh giả nhân tạo.
Trần Dương nhấp một ngụm nước, lắng nghe không chớp mắt. Thanh Phong khoanh tay, gương mặt nghiêm túc hẳn khi câu chuyện đi sâu vào chi tiết.
Trần An giải thích:
— Thức tỉnh giả tự nhiên là những người may mắn, hoặc sau khi trải qua những điều kiện khắc nghiệt trong mạt thế mà cơ thể tự thích nghi và tiến hóa. Họ sở hữu những năng lực siêu phàm như sức mạnh, tốc độ, khả năng tái tạo, hoặc thậm chí là tương tác được với các nguyên tố biến dị. Có thể nói, họ là đại diện cho cấp độ tiến hóa tiếp theo của nhân loại. Tuy nhiên, dù mạnh mẽ đến đâu, họ vẫn gặp bất lợi về số lượng trước các sinh vật biến dị. Mỗi lần đối đầu, chỉ một phần nhỏ trong số họ có thể sống sót trở về.
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt trở nên sắc lạnh. Dường như điều hắn sắp nói là một bí mật cấm kỵ:
— Nhưng quan trọng hơn, thức tỉnh giả nhân tạo mới là nhân tố quyết định các cuộc chiến. Sau này, con người phát hiện ra rằng khi cấy ghép tinh hạch — thứ lấy từ cơ thể sinh vật biến dị — vào người, kết hợp với dược chất tăng cường từ máu của thức tỉnh giả tự nhiên, họ có thể tạo ra thức tỉnh giả nhân tạo.
Thanh Phong nhíu mày ngắt lời:
— Những thứ này nghe giống như... các thí nghiệm phi nhân đạo.
Trần An gật đầu, giọng bình thản nhưng lạnh lẽo:
— Đúng vậy. Nếu là bây giờ, hành động đó sẽ bị coi là tàn nhẫn và phản nhân loại. Nhưng trong tương lai, khi luật pháp không còn tồn tại, mọi thứ chỉ xoay quanh cuộc chiến sinh tồn, đó là lựa chọn duy nhất. Thức tỉnh giả nhân tạo mạnh hơn nhiều so với tự nhiên, nhưng lại có một nhược điểm chí mạng: nhân tính.
Hắn giải thích thêm:
— Những người này dần mất đi sự kiểm soát. Họ bị thú tính từ tinh hạch lấn át, dễ rơi vào trạng thái điên loạn và tấn công mọi thứ xung quanh. Dù vậy, họ vẫn được sử dụng như những vũ khí sống cực kỳ hiệu quả.
Trần Dương đặt tách cà phê xuống, ánh mắt trầm ngâm. Thanh Phong khoanh tay nhìn xuống sàn nhà, cố gắng tiêu hóa khối lượng thông tin khổng lồ này. Sau vài giây im lặng, y khẽ lắc đầu:
— Nếu đó là tương lai mà chúng ta phải đối mặt, thì quả thật mọi ranh giới đạo đức đều có thể bị xóa bỏ. Nhưng nghĩ đến việc con người bị đem ra thí nghiệm rồi trở thành vũ khí sống... thật sự quá man rợ.
Trần An nhún vai, giọng đều đều:
— Đó chỉ là một trong vô số những điều khủng khiếp mà cha và chú còn chưa biết thôi.
Đột nhiên, tiếng chuông báo thức từ đồng hồ của Trần Dương vang lên. Y liếc nhìn rồi khẽ thở dài:
— Đến giờ nghỉ trưa rồi. Dù sao cũng phải giữ sức mới làm việc tiếp được. Phong, cậu có định về bộ phận của mình không?
Thanh Phong ngước lên, nét mặt giãn ra đôi chút sau hàng loạt cú sốc:
— Không cần đâu. Nhờ cậu nhóc này mà vụ án được giải quyết sớm, giờ tôi cũng chẳng có việc gì làm. Ở lại ăn cơm cùng hai cha con luôn vậy.
Trần An mỉm cười:
— Con đói rồi. Cha gọi thêm cho con ba phần cơm đi.
Trần Dương thoáng ngạc nhiên, nhìn đống hộp thức ăn trong sọt rác rồi lại nhướn mày nhìn con trai:
— Không phải con vừa mới ăn xong sao?
Trần An thản nhiên trả lời:
— Hoạt động não bộ tiêu tốn năng lượng kinh khủng lắm. Cần phải bổ sung thêm đồ ăn mới có sức để suy nghĩ tiếp.
Thanh Phong bật cười, nhìn Trần Dương:
— Con nhà ai mà giống thế không biết? Ăn giỏi y hệt cha nó ngày xưa.
Trần Dương không còn gì để nói, chỉ biết đi đến bàn làm việc nhấc điện thoại gọi đồ ăn. Với tư cách là sĩ quan cấp cao, mọi yêu cầu của y đều được phục vụ nhanh chóng và chu đáo.
Bữa trưa bất ngờ này đã phần nào xua tan không khí căng thẳng, giúp Trần Dương và Thanh Phong có một khoảng nghỉ sau hàng loạt tin tức chấn động vừa rồi.