ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 12: Xây Dựng Nền Tảng

Nhân viên phục vụ nhẹ nhàng gõ cửa, mang theo khay đồ ăn thơm phức. Trần An đứng dậy giúp mang thức ăn vào, đặt gọn trên bàn.

Ba người nhanh chóng dọn dẹp, dẹp hết tài liệu sang một bên để bày đồ ăn. Không khí có phần thoải mái hơn khi mùi hương của các món ăn lan tỏa khắp phòng. Dù bàn ăn đã được sắp xếp, Trần An vẫn không rời máy tính. Tay trái hắn thao tác liên tục, nhập liệu và phân tích dữ liệu, trong khi tay phải múc thức ăn như thể đó là một hành động theo phản xạ.

Trần Dương và Thanh Phong nhìn cảnh tượng ấy mà không khỏi ngỡ ngàng. Thanh Phong có chút đùa cợt nói:

— Dương, ngươi có thấy tiểu tử này giống như bước ra từ phim ảnh không? Tay trái làm việc này, tay phải làm việc kia, thật khiến người ta kinh ngạc.

Trần Dương cười nhẹ, nhưng trong lòng cũng đầy suy tư. Hắn lên tiếng:

— An nhi, con cần cha với chú Phong hỗ trợ thứ gì không? Tất nhiên, con đã chọn nói cho cha thì hẳn là có điều cần nhờ vả rồi, cứ nói ra đi, đừng ôm đồm một mình nhiều quá.

Trần An ngừng lại một chút, ánh mắt chăm chú như đang cân nhắc điều gì. Sau vài giây, hắn gõ vài dòng trên máy tính. Điện thoại của Trần Dương và Thanh Phong ngay lập tức rung lên, báo hiệu có thư điện tử mới.

Trần Dương mở điện thoại, đọc lướt qua nội dung. Thanh Phong cũng làm tương tự. Trong thư là bản kế hoạch chi tiết cho mục tiêu đầu tiên: “Xây dựng lực lượng”.

Trần Dương nhìn vào bản kế hoạch, lòng đầy mâu thuẫn. Là một sĩ quan kỳ cựu, hắn hiểu rõ những lợi ích của việc tuyển dụng từ quân đội, nhưng cũng không thể phớt lờ nguy cơ rò rỉ thông tin.

“Nếu có kẻ trong số họ không giữ bí mật, toàn bộ kế hoạch này sẽ sụp đổ trước cả khi nó bắt đầu.”

Thanh Phong vẫn im lặng, ánh mắt trầm ngâm. Y không ngờ thiếu niên Trần An vốn chỉ là một cậu trai vô tư trước đây, giờ lại gánh trên vai trọng trách lớn đến thế này.

Trần An ngừng tay, quay lại nhìn hai người đàn ông trước mặt:

— Cha, chú Phong, nhiệm vụ này cực kỳ quan trọng và là điểm mấu chốt nhất, nên con cần cả hai người đảm nhận. Chúng ta cần một lực lượng tinh nhuệ, được tuyển chọn kỹ lưỡng, không chỉ mạnh về thể chất mà còn phải có lòng trung thành tuyệt đối.

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt nghiêm nghị:

— Trong tương lai, khi luật pháp sụp đổ và tài nguyên trở nên khan hiếm, nhân tính và đạo đức sẽ trở thành thứ xa xỉ. Không chỉ phải đề phòng sinh vật biến dị, chúng ta còn phải đề phòng chính đồng loại của mình.

Trần Dương đọc xong, ngẩng lên với vẻ mặt nặng trĩu. Bản thân hắn đã chứng kiến quá nhiều sự việc trong đời, biết rõ sự tàn nhẫn của con người khi đối mặt với lòng tham. Thanh Phong cũng vậy. Cả hai đều hiểu tầm quan trọng của sự trung thành và đoàn kết trong bối cảnh tương lai đầy khắc nghiệt.

— Ừ, con nói đúng. — Trần Dương lên tiếng — Lực lượng của chúng ta phải thật sự đoàn kết. Chỉ cần một mắt xích lỏng lẻo, tất cả sẽ sụp đổ.

Thanh Phong gật đầu đồng tình:

— Ta cũng đã thấy quá nhiều người sẵn sàng bán rẻ lương tâm chỉ vì một chút lợi ích. Nếu không có lòng trung thành tuyệt đối, đừng mơ đến việc sống sót trong tương lai khắc nghiệt mà con đã nói.

Trần An gật đầu hài lòng trước sự đồng tình của hai người. Hắn tiếp tục:

— Đầu tiên, chúng ta cần tuyển chọn những người có năng lực từ các ngành quan trọng: quân đội, cảnh sát, y tế, và cả những lĩnh vực khác như kỹ thuật hay nông nghiệp. Những người này không chỉ mạnh mẽ mà còn phải có khả năng thích nghi cao.

Trần Dương liếc qua danh sách sơ bộ trong thư, ghi nhận:

— Được rồi, cha sẽ thử móc nối quan hệ với bên cảnh sát và quân đội trước. Nhưng yêu cầu về vũ khí quân sự thì ta không chắc có thể thực hiện được trong thời gian ngắn.

Trần An suy nghĩ một chút rồi gật đầu:

— Không cần quá gấp gáp đâu cha, chúng ta còn một năm nữa cho đến khi có thông báo thiên thạch khổng lồ đang hướng về Trái Đất. Bởi vậy, cha cứ từ từ đào tạo và tuyển chọn. Con chỉ có một vài yêu cầu thôi.

Hắn nói tiếp:

— Những người được chọn phải trải qua một quá trình đào tạo nghiêm ngặt và phải giữ bí mật tuyệt đối. Chúng ta cần sẵn sàng, nhưng không được để lộ bất kỳ thông tin nào cho đến khi thời điểm thực sự đến.

Sau khi bàn bạc về lực lượng, câu chuyện chuyển hướng sang một vấn đề nhạy cảm hơn: “người thân và bạn bè”. Trần An tạm dừng công việc trên máy tính, lộ rõ vẻ trầm tư. Hắn xoa thái dương, thở dài. Đây cũng là một nỗi trăn trở bóp nghẹt hắn kể từ lúc lập ra kế hoạch này.

“Làm sao có thể lựa chọn việc nên cứu ai và không nên cứu ai?”

— Con đã tự hỏi đi hỏi lại, liệu có nên nói hết cho tất cả biết không. Nhưng nếu họ không tin, hoặc tệ hơn là họ tiết lộ ra ngoài...

Hắn không dám hoàn tất câu nói. Ý nghĩ về cảnh tượng cả kế hoạch sụp đổ vì một chút lòng tốt khiến hắn đắn đo khó chịu. Biết mà không nói, hoặc nói để rồi khiến tương lai trở thành một thứ không thể xác định, đó là một lựa chọn vô cùng khó khăn.

— Làm sao con có thể nhìn vào mắt mọi người khi biết rằng bản thân đang che giấu sự thật tàn khốc nhất, nhưng vẫn phải giả vờ mọi thứ đều ổn?

Trần An cảm thấy như thể chính mình là một kẻ phản bội, một kẻ ích kỷ, nhưng hắn không có lựa chọn nào khác.

Trần Dương nhấp một ngụm nước, vẻ mặt trầm ngâm. Thanh Phong gõ nhịp tay lên bàn suy nghĩ. Trần Dương chậm rãi nói:

— Nếu tiết lộ hết, họ sẽ có cơ hội chuẩn bị sớm. Nhưng nguy cơ là họ có thể không chấp nhận hoặc sẽ hoảng loạn, thậm chí là tiết lộ ra ngoài. Việc tiết lộ không giúp ích được gì mà thậm chí còn phản tác dụng khi tạo nên hỗn loạn trong xã hội. Sau đó thượng tầng lại bắt đầu che giấu thông tin, cuối cùng người thiệt vẫn là dân chúng.

Thanh Phong cũng tiếp lời:

— Còn nếu không tiết lộ, họ sẽ không hiểu được sự nghiêm trọng và có thể không hợp tác. Đến khi tai họa ập xuống, liệu chúng ta có kịp cứu họ không?

Trần An gật đầu, giọng đầy cân nhắc:

— Chính xác. Đây là lý do con chưa quyết định dứt khoát. Nếu con tiết lộ hết thông tin mà họ không tin, hoặc tệ hơn là để lộ ra ngoài, toàn bộ kế hoạch sẽ sụp đổ. Còn nếu giấu kín, họ sẽ mất đi cơ hội chuẩn bị.

Sau một hồi thảo luận căng thẳng, cả ba đi đến một quyết định chung: Chia nhóm và xử lý tùy trường hợp.