ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 13: Xây Dựng Nền Tảng (2)

Thứ nhất là nhóm sẽ được tiết lộ: Những người này phải đủ năng lực và tầm ảnh hưởng, đồng thời cũng phải là những người mà Trần An tin tưởng tuyệt đối. Họ sẽ được biết toàn bộ sự thật để tham gia tích cực vào việc xây dựng căn cứ và lực lượng.

Thứ hai là nhóm bị giữ bí mật: Đây là những người chưa đủ khả năng đối mặt với sự thật hoặc không cần thiết phải biết quá sớm. Họ sẽ được bảo vệ nhưng không được thông báo đầy đủ để tránh gây hoang mang hoặc làm lộ bí mật.

Trần An nhấn mạnh:

— Tất cả, dù là nhóm nào, cũng đều phải trải qua khảo nghiệm. Con sẽ đích thân thuyết phục những người thuộc nhóm đầu tiên. Họ cần hiểu rõ tầm quan trọng của việc giữ bí mật và sẵn sàng hy sinh vì tương lai.

Trần Dương và Thanh Phong đồng ý với cách tiếp cận này. Trần Dương cất giọng:

— Được rồi, cha và chú Phong sẽ phụ trách việc lên danh sách liên lạc với gia đình và bạn bè thân thiết. Nhưng việc thuyết phục sẽ tùy vào tình huống, cha sẽ cố gắng để mọi thứ diễn ra suôn sẻ.

Thanh Phong gật đầu:

— Chú cũng sẽ phụ giúp phần khảo nghiệm và đánh giá tâm lý của họ. Không thể để bất kỳ kẽ hở nào trong kế hoạch này.

Bầu không khí trong phòng dần nhẹ nhàng hơn sau khi có quyết định rõ ràng. Trần An cuối cùng cũng cảm thấy nhẹ nhõm một phần, như thể gánh nặng trên vai đã được vơi bớt. Hắn ngả lưng vào ghế, nhắm mắt để đại não thư giãn trong giây lát trước khi tiếp tục lao vào chuẩn bị cho nhiệm vụ kế tiếp.

Sau bữa trưa, Thanh Phong thu dọn đồ đạc và quay về bộ phận của mình. Căn phòng giờ chỉ còn lại hai cha con. Trần An ngả người thoải mái trên ghế, ánh mắt lấp lánh khi nhìn quanh:

— Cha, con mượn phòng làm việc thêm chút nhé. Mạng không dây ở đây thực sự rất mạnh, không khí lại dễ chịu nữa. Cha dùng mùi hương gì mà thơm vậy?

Trần Dương quay lại vẻ nghiêm túc thường ngày khi bắt đầu xử lý công việc cơ quan. Hắn là kiểu người dù ngày mai có là tận thế thì vẫn phải hoàn thành cho xong công việc hôm nay. Dù nghe Trần An hỏi nhưng ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi màn hình máy tính:

— Con cứ tự nhiên. Còn mùi hương đó là do người dọn vệ sinh làm thôi.

Cả hai nhanh chóng quay lại công việc riêng. Tiếng gõ phím vang đều trong không gian yên tĩnh. Sau khi bàn bạc về kế hoạch xây dựng lực lượng, Trần An quay lại với máy tính, ánh mắt nghiêm nghị hơn. Hắn đang lên kế hoạch nghiên cứu, sản xuất một loại thuốc tiên phong có tên ProtoVita, tiền thân của Evolumin – loại thuốc chủ lực giúp nhân loại chống lại vi sinh vật biến dị trong tương lai.

ProtoVita là thuốc nền tảng có thể sản xuất vào thời điểm này, nhưng để phát triển Evolumin cần có một thành phần quan trọng là tinh lam thảo, một loại thực vật biến dị chưa tồn tại ở Trái Đất lúc này. Trần An hiểu rõ đây sẽ là một hành trình dài, nhưng hắn quyết tâm bắt đầu từ nền móng. Chỉ khi nền móng vững chắc, tương lai mới có thể ổn định.

Tiến sĩ Viktor Ivanovich Petrov, một nhà khoa học xuất sắc và cũng là cộng sự thân cận của hắn trong tương lai, chính là người phát triển ProtoVita ở thời điểm này và Evolumin về sau.

“Hẳn thời điểm này ông ấy cũng đã đọc bài luận liên quan đến ProtoVita.” Trần An thầm nghĩ. Từ sáng, sau khi bị chảy máu mũi, hắn đã nghĩ ngay đến thứ thuốc này, đồng thời đưa Viktor lên danh sách ưu tiên tìm gặp.

Nhìn những xấp vé số, Trần An lại có điều cần suy nghĩ. Sau khi dùng tiền trúng số để phát triển và sản xuất thuốc, hắn nên làm gì tiếp theo? Dù có trí nhớ siêu việt cùng khả năng phân tích đa luồng, có một sự thật không thể chối cãi là hắn không biết gì về kinh doanh cả. Ưu tiên kế tiếp có lẽ là tìm một cố vấn cùng một chuyên gia về kinh doanh.

Giữa lúc đang tập trung cao độ, Trần An đột nhiên cảm thấy nhói ở thái dương, rồi máu mũi từ từ chảy ra. Lần này hắn không còn bất ngờ nữa, chỉ lặng lẽ lấy một viên thuốc an thần thảo dược từ trong túi, uống nhanh rồi dùng bông thấm máu.

Trần Dương phát hiện, liền quay sang với ánh mắt lo lắng:

— Con sao thế? Chảy máu mũi sao?!

Trần An thấy cha có phần gấp gáp nên vội vẫy tay trấn an:

— Không sao đâu cha. Đây chỉ là tác dụng phụ khi con sử dụng năng lực thôi. Cơ thể hiện tại của con vẫn chưa được cường hóa thức tỉnh, nên mỗi lần dùng năng lực ở cường độ cao sẽ bị như thế này.

Trần Dương không hài lòng, nghiêm nghị nói:

— Con phải biết tiết chế. Con là nhân vật chủ chốt trong kế hoạch này, nếu con gục ngã, tất cả sẽ đổ vỡ.

Nói xong, Trần Dương đứng dậy tiến về bàn làm việc, lục lọi trong ngăn kéo và lấy ra một lọ thuốc bổ cao cấp. Hắn đưa cho Trần An, giọng đầy quan tâm nhưng vẫn pha chút nghiêm khắc:

— Uống đi, mỗi ngày ba viên chia làm ba bữa. Đây là thuốc bổ máu và hỗ trợ não bộ, cha mua sẵn cho những trường hợp này.

Trần An cầm lọ thuốc, nhận ra ngay đây là loại đắt tiền. Hắn mỉm cười, không nói gì thêm nhưng trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp. Chắc chắn cha đã giấu mẹ để mua dùng dần nhằm tránh để bà lo lắng.

— Con biết rồi, cảm ơn cha.

Cả hai tiếp tục công việc trong im lặng, nhưng bầu không khí giờ đây đã ấm áp hơn rất nhiều.