Chương 14: Giao Lộ Của Những Mảnh Ghép
Tiếng chuông điện thoại vang lên, phá tan bầu không khí cảm động giữa hai cha con. Trần Dương tiến lại bàn nhấc máy, giọng nói từ đầu dây bên kia báo cáo:
"Thưa ngài, Trung tá Trịnh muốn gặp để bàn về vụ án sáng nay."
Trần Dương gật đầu, đáp lời cảm ơn rồi cúp máy. Không lâu sau, tiếng gõ cửa vang lên. Hắn đứng dậy mở cửa, bên ngoài là Trịnh Hải với gương mặt nghiêm nghị nhưng không giấu nổi vẻ mỉa mai thường thấy.
"Anh Dương, tôi cứ tưởng anh đang làm việc gì bí mật lắm trong này chứ." Trịnh Hải nói, giọng điệu nửa đùa nửa thật.
Nhìn thoáng qua căn phòng, ánh mắt hắn dừng lại khi thấy Trần An đang ngồi làm việc ở một góc. Khuôn mặt Trịnh Hải thoáng nhíu lại, hắn cất giọng nhắc nhở:
"Trung tá Trần, đây là cơ quan nhà nước, anh để người nhà vào thế này có vẻ không đúng quy định đâu nhỉ?"
Hai chữ "Trung tá" được hắn nhấn mạnh như một lời nhắc nhở về vị trí của Trần Dương. Hắn bồi thêm một câu:
“Tôi nghĩ chức trung tá của anh chắc không chỉ dùng để giữ cho căn phòng này luôn ấm cúng như ở nhà đâu.”
Trần Dương nghe vậy vẫn mỉm cười, bình tĩnh đáp lại:
“Cũng có thể coi là vậy. Tôi giữ cho nơi này ấm cúng, vì một tập thể lạnh lùng sẽ chẳng bao giờ làm việc hiệu quả được.”
Dừng một chút, hắn thản nhiên nói tiếp:
"Với lại đây là con trai tôi, thằng bé vừa đến thăm rồi tiện ngồi làm việc một lát, không ảnh hưởng gì đến công vụ cả."
Không muốn tiếp tục tranh cãi, Trần Dương gọi con trai lại:
"An, chào Trung tá Trịnh đi con. Ngài đây chính là một trong những nhân vật chủ chốt trong các chiến dịch đặc biệt của đội đặc nhiệm mà cha đang quản lý đấy."
Trần Dương cố ý dành lời khen ngợi để Trịnh Hải không quá làm khó Trần An. Nam nhi đại trượng phu, tùy cơ ứng biến, cương nhu đúng lúc mới là kẻ trí.
Trần An bước tới, nở nụ cười lễ phép:
"Cháu chào chú Trịnh ạ."
Trịnh Hải khẽ gật đầu, dù sắc mặt vẫn giữ vẻ nghiêm túc. Sau đó, hắn bước vào phòng và ngồi xuống bàn. Chưa kịp lên tiếng, hắn đã cau mày khi thấy trên bàn vẫn còn dấu vết của bữa trưa. Hắn lấy khăn khẽ lau nhẹ vết dầu mỡ, nhìn Trần Dương với ánh mắt trách móc ngầm.
"Chúng ta bàn công việc đi." Trịnh Hải nói, ánh mắt đảo qua Trần An như ngầm ý rằng đây không phải chuyện người ngoài nên nghe.
Trần An lập tức hiểu ý, y đứng dậy mỉm cười:
"Con xin phép ra ngoài vệ sinh một lát."
Khi bóng dáng Trần An vừa khuất, Trịnh Hải mới khẽ nở nụ cười:
"Con trai anh cũng hiểu chuyện đấy."
Trần Dương chỉ cười nhạt, không đáp lời.
Trong nhà vệ sinh, Trần An vốc nước rửa mặt, dòng nước mát lạnh giúp y tỉnh táo hơn. Nhìn vào gương, y thấy một thanh niên trẻ trung, tràn đầy sức sống của tuổi thanh xuân, nhưng sâu trong đáy mắt lại ẩn chứa một nỗi buồn sâu kín.
Sự xuất hiện của Trịnh Hải đã khơi dậy trong y những ký ức không mấy vui vẻ về Trịnh Kỳ Thanh – con gái của hắn.
Kiếp trước, trong một bữa tiệc của cơ quan dành cho thân nhân, Trần Dương đã dẫn Trần An theo. Cũng chính tại buổi tiệc đó, Trần An đã làm một việc mà sau này y cho là ngu ngốc nhất đời mình: trúng tiếng sét ái tình với Kỳ Thanh.
Kể từ đó, y như kẻ mù quáng, lún sâu vào mối tình đơn phương không lối thoát. Kỳ Thanh vốn thông minh, sắc sảo, nhưng cô ta chỉ xem y như một món đồ chơi để ban phát sự ban ơn. Mọi nỗ lực của y, từ thành tích học tập xuất sắc đến những món quà đắt tiền, chỉ đổi lại được nụ cười nhạt nhẽo của cô ta.
Đỉnh điểm là khi Kỳ Thanh được chọn đi du học Anh theo diện cá nhân xuất sắc. Để theo đuổi người mình yêu, Trần An đã van nài cha mẹ tạo điều kiện cho y đi theo. Đau đớn hơn cả, y còn ép cha mình phải đi cầu tình với Trịnh Hải để mong có được một mối lương duyên.
Lúc ấy, người cha vốn chưa bao giờ cúi đầu trước ai như Trần Dương, lại phải hạ mình vì con trai.
Trần An cúi đầu, hứng nước rửa mặt thêm lần nữa, cố gắng gạt bỏ những cảm xúc hỗn loạn. Y hít một hơi thật sâu, tự nhủ:
"Quá khứ là bài học, không phải gông cùm. Phải tỉnh táo và tập trung."
Lấy lại bình tĩnh, y bước ra khỏi nhà vệ sinh.
“Rầm!”
“Lộp bộp, lộp bộp...”
Vừa bước ra hành lang, Trần An bất ngờ va phải một nữ cảnh sát trẻ đang loay hoay bưng chồng thùng tài liệu cao ngất ngưỡng. Tài liệu rơi vãi khắp nơi, cô gái cũng ngã ngồi xuống sàn.
Trước mắt y là một cô gái có vóc dáng thanh mảnh, chiều cao trung bình. Khuôn mặt cô khá khả ái nhưng lại lộ rõ vẻ lóng ngóng, tạo cảm giác đây là một người hậu đậu, dễ hoảng loạn khi gặp sự cố.
"Tôi xin lỗi! Tôi thực sự không nhìn thấy anh! Xin lỗi anh nhiều lắm!" Cô gái vội vàng cúi đầu xin lỗi, giọng nói đầy bối rối.
Trần An không để tâm, nhanh chóng bước tới đỡ cô dậy:
"Tôi không sao, cô có bị đau ở đâu không?"
Cô gái lắc đầu, nhưng khi nhận ra người trước mặt là con trai của Trung tá Trần, cô càng thêm lúng túng:
"Anh là... con trai của ngài Trần?"
Trần An gật đầu, định không làm cô rối thêm, nhưng cô gái cứ liên tục xin lỗi khiến y cũng bắt đầu cảm thấy ngại ngùng. Nhìn đống tài liệu vương vãi, cô khẽ thở dài, gương mặt đầy vẻ chán chường:
“Sao mình lại hậu đậu thế này chứ? Chỉ cần thêm một lỗi nữa, chắc chắn đội trưởng sẽ không ký đề nghị gia hạn thực tập mất.”
Nhìn vẻ lo lắng của cô, Trần An bất giác mỉm cười. Cô gái này khiến y nhớ đến một người đồng đội cũ trong tương lai cũng thường xuyên vụng về như vậy.
"Để tôi giúp cô một tay." Trần An nói rồi cúi xuống nhặt tài liệu.
"Không không, không cần đâu ạ! Như vậy phiền anh quá!" Cô cảnh sát vội xua tay.
Trần An không nói nhiều, bắt đầu phân loại tài liệu với tốc độ nhanh đến kinh ngạc. Chỉ trong chớp mắt, mọi thứ đã được sắp xếp gọn gàng. Cô gái nhìn y với ánh mắt không tin nổi, sau đó ríu rít cảm ơn.
"Để tôi mang giúp cô mấy thùng này đến phòng lưu trữ." Trần An đề nghị, mặc cho cô gái tìm cách từ chối.
Khi cả hai bưng tài liệu ngang qua phòng làm việc của Trần Dương, đúng lúc hắn và Trịnh Hải vừa bước ra.
"An, con đang làm gì vậy?" Trần Dương tò mò hỏi.
"Con giúp cô ấy chuyển tài liệu thôi ạ. Để một cô gái ôm hết đống này thì hơi quá sức."
Trịnh Hải nhíu mày, giọng điệu tỏ vẻ không hài lòng:
"Đây là cơ quan nhà nước, sao lại để người ngoài đụng vào tài liệu? Cô là ai? Thuộc bộ phận nào?"
Nữ cảnh sát nhỏ giật mình, run rẩy đáp:
"Dạ... Thưa ngài Trung tá, tôi là Lâm Dung, thực tập sinh ở bộ phận 3, phụ trách xử lý hồ sơ ạ."
Lâm Dung căng thẳng đến mức chực trào nước mắt khi bị hai vị lãnh đạo nhìn chằm chằm. Cô thầm nghĩ phen này chắc chắn sẽ bị đội trưởng khiển trách nặng nề.
Trần An hơi sững người khi nghe cái tên Lâm Dung. Một cảm giác quen thuộc từ kiếp trước chợt lóe lên, dù tính cách và ngoại hình hiện tại của cô hoàn toàn khác biệt. Y đang định hỏi thêm thì Trịnh Hải đã lên tiếng trách mắng:
"Cô làm việc kiểu gì mà lại để người ngoài chạm vào tài liệu thế này? Gọi đội trưởng của cô ra đây cho tôi!"
Thấy Lâm Dung rơi vào tình cảnh khó khăn, Trần An định đứng ra nhận lỗi thì Trần Dương đã bước tới, giọng nói điềm tĩnh nhưng đầy uy quyền:
"Trịnh Hải, tôi nghĩ không cần làm lớn chuyện. Thằng bé chỉ vô tình giúp đỡ, tài liệu này cũng không phải loại cơ mật, bỏ qua đi."
Trịnh Hải cau mày nhưng không thể phản bác. Trần Dương tiếp tục nhìn Lâm Dung:
"Thực tập sinh còn non kinh nghiệm, sai sót là khó tránh khỏi. Lần này tôi chỉ cảnh cáo, nếu còn tái phạm thì cả cô và đội trưởng của cô hãy chuẩn bị tinh thần viết bản tường trình rồi nghỉ việc đi."
Lâm Dung cúi đầu cảm ơn rối rít. Trần An nhìn cha mình, thầm cảm kích sự khéo léo của ông. Trịnh Hải tuy không hài lòng nhưng cũng không nói thêm gì, quay người bỏ đi.
Lâm Dung thở phào nhẹ nhõm, lén lau mồ hôi trên trán. Trần An quay sang nở nụ cười trấn an, đồng thời xin lỗi vì đã khiến cô bị vạ lây. Cô gái vội vàng xua tay, không quên cảm ơn hai cha con trước khi rời đi.