Chương 15: Giao Lộ Của Những Mảnh Ghép (2)
Trần An tựa nhẹ vào tường, dõi theo bóng dáng Lâm Dung. Cô nàng vẫn loay hoay với đống thùng, cẩn thận sắp xếp lại từng chút một. Sự vụng về xen lẫn nét nghiêm túc khiến cô trông vừa đáng yêu vừa đáng thương.
Trần Dương liếc nhìn con trai, khẽ cười rồi vẫy tay gọi một viên cảnh sát khác đến hỗ trợ Lâm Dung. Hắn quay sang Trần An, giọng trêu chọc:
"Thế nào con trai? Thấy cô bé này được chứ? Có cần cha làm mai cho không?"
Trần An phì cười, lắc đầu đáp:
"Cha đừng đùa mà. Chỉ là cô ấy làm con nhớ đến một người bạn cũ thôi. À, Lâm Dung có anh chị em gì không cha?"
Trần Dương suy nghĩ một lát rồi đáp:
"Không, con bé là con một. Nhưng nó giỏi lắm đấy, mới thực tập mà đã được nhận vào đây thì chắc chắn không phải dạng tầm thường đâu."
Trần An gật đầu, ánh mắt vẫn hướng về phía hành lang cho đến khi bóng dáng Lâm Dung khuất hẳn. Y thở dài, quay lại phòng thu dọn đồ đạc.
Lúc này đã gần 4 giờ chiều, sắp đến giờ mở thưởng xổ số. Trần An nhẩm tính, nếu đúng như những gì y sắp đặt, thì người đó cũng sắp xuất hiện rồi. Tờ vé số được y gửi lại trong phòng này, bởi lẽ chẳng còn nơi nào an toàn hơn văn phòng của cơ quan nhà nước.
Trần Dương đứng dậy, nhìn con trai một hồi rồi cùng y rời khỏi cơ quan. Khi cả hai bước qua cổng, hắn nhẹ nhàng đặt tay lên vai Trần An, giọng trầm ấm:
"Con trai, đừng áp lực quá. Cha và chú Phong luôn ở sau lưng ủng hộ con."
Dù tuổi thật của tâm hồn đã gần bằng tuổi cha mình, Trần An vẫn không khỏi xúc động trước lời nói ấy.
"Con cảm ơn cha." Y nhẹ giọng đáp.
Cả hai bước đi dưới ánh nắng chiều tà trải dài. Trần An ngẩng đầu nhìn bầu trời, nơi những đám mây trắng lững lờ trôi. Tâm trí y ngược dòng về những ký ức của kiếp trước – nơi những khoảnh khắc đau thương và mất mát lớn lao từng chồng chất lên nhau.
Y đã mất đi tất cả một lần, nhưng lần này, mọi thứ chắc chắn sẽ khác. Y thề rằng sẽ không để bi kịch lặp lại, y sẽ bảo vệ bằng được tất cả những người mà mình yêu thương.