Chương 16: Phép Thử Của Định Mệnh
Trần An ngồi lặng lẽ trong một góc của quán cà phê nhỏ, vị trí ngay cạnh cửa sổ. Từ nơi này, hắn có thể nhìn bao quát cổng trường đại học Minh Khai.
Khung cảnh xung quanh vẫn quen thuộc như ngày nào: con đường lát gạch trải dài, hàng cây xanh mướt và dòng sinh viên đi lại tấp nập. Hắn nhấp một ngụm cà phê đen, ánh mắt thoáng chút hoài niệm. Đây từng là nơi hắn ngồi học bài, ôn thi, hay đôi khi chỉ đơn giản là lẩn trốn khỏi những áp lực của cuộc sống.
Đại học Minh Khai, nơi hắn tốt nghiệp ngành công nghệ sinh học, giờ đây chỉ còn là một phần ký ức.
"Kiếp trước, hắn chưa bao giờ trân trọng những gì học được ở nơi này..." Trần An lẩm bẩm, ánh mắt lộ vẻ tự trách.
Tấm bằng đại học từng bị hắn cất vào góc tủ, phủ bụi theo năm tháng. Thay vì tìm kiếm một tiền đồ xán lạn, hắn lại chìm đắm trong những năm tháng lông bông vô định. Hắn khẽ cười nhạt khi nhớ lại thời điểm mọi thứ bắt đầu thay đổi. Đó là lúc hắn gặp Trịnh Kỳ Thanh. Ký ức về nàng như một mảnh ghép quan trọng trong cuộc đời hắn. Chính nàng là người đã kéo hắn ra khỏi vòng xoáy u mê, đưa hắn quay lại con đường nghiên cứu. Dù không muốn thừa nhận, nhưng trong lòng hắn vẫn thầm cảm ơn nàng về điều đó.
“Bạc xỉu của người này.”
“Được, cảm ơn cô.”
Quán cà phê mang phong cách giản dị với ánh đèn vàng dịu nhẹ. Tiếng nhạc Jazz hòa quyện cùng âm thanh lách cách của máy pha cà phê tạo nên không gian yên tĩnh, hoàn hảo để tập trung. Trên bàn là chiếc máy tính cùng tập giấy ghi chép chi chít những con số. Hắn lật qua lật lại từng trang, mắt dán chặt vào màn hình hiển thị kết quả xổ số hôm nay. Bên cạnh máy tính, một ly cà phê đen khác đã nguội lạnh từ lâu, chứng tỏ Trần An đã chìm đắm vào công việc này từ rất sớm.
Nếu người ngoài nhìn vào, e rằng sẽ nghĩ hắn là một kẻ nghiện đỏ đen đang ngồi tính toán số đề. Nhưng Trần An không phải đang đánh bạc với số phận, mà là phân tích sự biến hóa của tương lai. Việc hắn bảo cha đi cứu giám đốc Lâm không phải ngẫu hứng, cũng chẳng phải vì động lòng trắc ẩn, mà đó là một phép thử. Hắn muốn xem việc cứu mạng ông Lâm sẽ tác động thế nào đến những kết quả ngẫu nhiên như xổ số.
Hắn tự nhủ, nếu hành động đó có thể làm thay đổi toàn bộ kết quả, chứng tỏ mức độ ảnh hưởng của hắn lên dòng chảy thời gian hiện tại là cực lớn. Kết quả hiện lên trên màn hình khiến hắn khẽ mỉm cười. Những giải thưởng lớn vẫn giữ nguyên, chỉ có vài giải nhỏ là thay đổi.
"Ổn rồi." Hắn thầm nghĩ.
Điều này chứng minh không phải mọi hành động của hắn đều làm đảo lộn tương lai. Những sự kiện nhỏ có thể bị xáo trộn, nhưng quỹ đạo của những đại sự vẫn không thay đổi. Nhưng điều này cũng đồng nghĩa với việc, tai họa như trận mưa thiên thạch kia gần như chắc chắn sẽ xảy ra.
Sau khi kiểm tra và ghi chú cẩn thận, Trần An gấp máy tính lại, tựa lưng vào ghế. Hắn nhắm mắt, đầu óc vận hành liên tục. Hắn hiểu rằng bản thân không thể kiểm soát mọi thứ, cũng không thể cứu hết thảy nhân gian, nhưng có thể chuẩn bị tốt nhất để đối mặt. Trước mắt, việc xây dựng lực lượng và phát triển ProtoVita là ưu tiên hàng đầu. Hắn tin vào sự cân bằng của thế giới và cũng có phần kiêng dè, sợ một ngày nào đó những gì mình làm sẽ bị dòng thời gian xóa sổ.
Trần An nhìn đồng hồ, bắt đầu suy tính về người bạn sắp gặp mặt: "Mọi việc cần chuẩn bị kỹ càng. Nếu Viktor chấp nhận hợp tác, giai đoạn kế tiếp sẽ thuận lợi hơn rất nhiều. Nhưng liệu ông ta có đủ niềm tin vào một kẻ xa lạ như mình?"
Cùng lúc đó, tại một nơi khác, chiếc xe sang trọng lướt đi êm ái trên cao tốc. Bên trong không gian tối giản nhưng tiện nghi, tiến sĩ Viktor Ivanovich Petrov đang ngồi ở hàng ghế sau. Gương mặt ông hiện rõ vẻ thiếu kiên nhẫn, điểm xuyết bởi bộ râu muối tiêu cắt tỉa gọn gàng. Trong xe chỉ có tiếng lật tài liệu và tiếng máy điều hòa rì rầm.
Viktor trầm ngâm, đôi lông mày nhíu lại khi đọc dữ liệu về công trình nghiên cứu ProtoVita. Đây là dự án mà ông từng nghĩ đã bị hủy bỏ vĩnh viễn. Thế nhưng, một người bí ẩn đã liên lạc, cung cấp toàn bộ công thức hoàn thiện cùng những cải tiến vượt bậc. Thậm chí, trong đó còn đề cập đến bản nâng cấp của ProtoVita và các lý thuyết về công nghệ kích hoạt, cường hóa gene.
Viktor dứt khoát tắt màn hình, ánh mắt sắc sảo nhìn người trợ lý qua gương chiếu hậu:
"Bao lâu nữa thì đến nơi?" Giọng ông vang lên, pha lẫn sự nôn nóng hiếm thấy.
Người trợ lý trẻ tuổi vội kiểm tra GPS rồi đáp lời: "Thưa tiến sĩ, khoảng 20 phút nữa chúng ta sẽ tới."
Gã trợ lý thầm thở dài, đây đã là lần thứ hơn một trăm tiến sĩ hỏi câu này. Gã thật sự tò mò, không biết thứ gì đã khiến một người nổi tiếng điềm tĩnh như Viktor lại trở nên nôn nóng đến vậy. Không nhịn được, gã mở lời phá tan bầu không khí căng thẳng:
"Tiến sĩ, ngài có chắc người chúng ta sắp gặp quan trọng đến thế không? Ngài đã không ngừng nghĩ về cuộc hẹn này từ khi nhận được email đó."
Viktor nhìn chằm chằm vào gã trợ lý qua gương, gằn giọng: "Quan trọng? Ngươi không hiểu đâu. Nếu thông tin trong tài liệu này là thật, thì kẻ đó chính là chìa khóa để nhân loại đạt được bước đột phá vĩ đại trong công nghệ sinh học."
Câu trả lời đầy sức nặng khiến người trợ lý chỉ biết im lặng. Viktor dựa lưng vào ghế, mắt nhắm lại nhưng tâm trí vẫn không ngừng xoay chuyển. Những công thức này có thể thay đổi cả ngành sinh học, nhưng kẻ đứng sau chúng rốt cuộc là ai?
Tại quán cà phê, Trần An vẫn ngồi lặng lẽ, tay không ngừng ghi chép. Đột nhiên, tiếng ồn ào từ phía ngoài quán khiến hắn chú ý. Giữa những âm thanh hỗn tạp, hắn nghe thấy tiếng Nga – một ngôn ngữ rất hiếm gặp ở khu vực này. Bản năng thúc giục, hắn ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ.
Bên ngoài, một người đàn ông cao lớn, tóc vàng, dáng vẻ khẩn trương đang đi lại như tìm kiếm ai đó. Nhìn bộ dạng ấy, Trần An lập tức nhận ra đây chính là người mình đang chờ. Hắn nhanh chóng thu dọn đồ đạc, bước ra khỏi quán rồi vẫy tay, cất tiếng bằng tiếng Nga lưu loát:
"Này, anh đang tìm ai sao?"
Người trợ lý giật mình quay lại. Thấy một chàng trai trẻ nói tiếng Nga trôi chảy, gã mừng rỡ như bắt được vàng: "Phải, cậu có biết ai ở đây đang chờ người không?"
Trần An mỉm cười, biết rằng vị bạn cũ của mình đã tới: "Có phải Tiến sĩ Viktor Ivanovich Petrov đang tìm người không?"
Người trợ lý trợn tròn mắt kinh ngạc: "Đúng, đúng vậy! Tiến sĩ đang tìm một vị tiến sĩ sinh học đã gửi tài liệu cho ngài ấy. Cậu biết người đó sao?"
"Không chỉ biết." Trần An điềm tĩnh đáp, giọng nói ẩn chứa sự tự tin tuyệt đối. "Người mà tiến sĩ đang tìm chính là tôi."
Tên trợ lý thoáng ngập ngừng, ánh mắt lộ rõ vẻ hoài nghi. Một thanh niên trẻ tuổi thế này lại là người đứng sau những tài liệu mang tính bước ngoặt sao? Sau một hồi suy nghĩ, gã quyết định để tiến sĩ tự mình xác nhận: "Mời cậu theo tôi, xe của tiến sĩ đang đậu gần đây."
Cả hai nhanh chóng rời khỏi quán. Một thanh niên trẻ nói tiếng Nga giữa phố khiến không ít người qua đường ngoái nhìn.
"Nhanh thôi, chúng ta đang gây chú ý quá mức rồi." Trần An hối thúc.
Người trợ lý dẫn hắn tiến về phía chiếc xe bên đường. Qua lớp kính mờ, có thể thấy bóng dáng một người đàn ông đang chăm chú nhìn vào máy tính bảng.
"Ngài Viktor, người gửi tài liệu đã tới." Trợ lý mở cửa xe báo cáo.
Viktor Ivanovich Petrov ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén dừng lại trên gương mặt Trần An. Trong một khoảnh khắc, cả hai chỉ im lặng nhìn nhau, tựa như thời gian ngừng trôi. Hai con người thuộc hai thế hệ, hai quốc gia, nhưng cùng chung một lý tưởng cuối cùng đã gặp mặt.
Một người bồi hồi nhớ về quá khứ, một người kinh ngạc xen lẫn nghi hoặc. Kẻ đứng trước mặt trẻ hơn nhiều so với tưởng tượng của Viktor. Ông tự hỏi liệu đây có phải một trò đùa, nhưng khi nhìn vào đôi mắt trầm tĩnh và đầy tự tin của chàng trai trẻ, ông biết mình đã tìm đúng người.
"Ngài tiến sĩ, ngài là Viktor Ivanovich Petrov đúng không?" Trần An hỏi, thần thái không chút nao núng.
Viktor cau mày, đánh giá kỹ lưỡng từng cử chỉ của hắn rồi mới chậm rãi gật đầu.