Chương 17: Ngọn Lửa Nhỏ Bắt Đầu Bùng Cháy
Trong khoang xe yên tĩnh, Viktor Ivanovich Petrov nhìn chằm chằm vào Trần An khi hắn bước tới gần. Viktor vẫn chưa hết bất ngờ vì người đối diện quá trẻ so với hình dung của y.
Dựa trên tài liệu gửi đến, y nghĩ rằng đối phương phải là một vị tiến sĩ kỳ cựu, có thâm niên nghiên cứu sâu rộng. Nhưng Trần An trông chỉ khoảng hai mươi lăm tuổi, chẳng khác gì con trai y.
Tuy vậy, Viktor không để thành kiến chi phối. Trong ngành khoa học, tuổi tác không phải là thước đo duy nhất của tài năng. Y điều chỉnh lại sự tập trung, giữ giọng điềm tĩnh nhưng rõ ràng:
— Cậu là người đã gửi tài liệu cho tôi?
Trần An khẽ gật đầu, ánh mắt không chút dao động:
— Phải, là tôi.
Viktor khẽ nhíu mày, hiển nhiên vẫn giữ chút hoài nghi:
— Cậu có thể cho tôi biết một chút về bản thân không? Dù sao, việc này quá quan trọng để tôi có thể tin tưởng ngay lập tức.
Đôi mắt của Viktor lộ rõ sự thăm dò. Dù không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, nhưng y vẫn không thể gạt bỏ sự ngờ vực. Kinh nghiệm làm việc với những kẻ tài năng nhưng đầy mưu mô khiến y phải cảnh giác.
Trần An giữ vẻ mặt bình thản, chậm rãi đáp:
— Tôi hiểu. Tài liệu mà ông nhận được có nhắc đến một thành phần đặc biệt là NucleoVital-2 mà không nêu rõ, đúng không? Đó là thành phần chiết xuất từ các nucleotide tổng hợp... Công dụng của nó là tăng cường khả năng tái tạo DNA và RNA, giảm thiểu sai sót trong quá trình nhân đôi tế bào. ProtoVita trong tài liệu của tôi có cách thức hoạt động khác hẳn với thứ mà mọi người đang nghiên cứu. Và NucleoVital-2 chính là hạt nhân quan trọng trong đó.
Nghe đến đây, ánh mắt Viktor lóe lên tia sáng. Những gì Trần An vừa nói rất chính xác, quả thật ProtoVita trong tài liệu này có công dụng và cách thức hoạt động hoàn toàn khác biệt với dự án của bọn họ.
— Cậu thực sự là người đó... — Viktor lẩm bẩm, vẻ nghi ngờ gần như tan biến. — Hoặc ít nhất, cậu có liên quan rất mật thiết đến tác giả của tài liệu này.
Thấy thái độ của đối phương đã phần nào thay đổi, Trần An tiếp lời:
— Nếu ông cần thêm thông tin, tôi nghĩ chúng ta nên nói chuyện chi tiết trong một không gian kín đáo hơn.
Viktor chợt nhận ra mình đã thất lễ khi để Trần An đứng ngoài trời quá lâu. Y gật đầu, nghiêm giọng nhưng có phần thân thiện hơn:
— Cậu nói đúng. Mời vào trong.
Cánh cửa xe khép lại, không gian yên tĩnh và an toàn bên trong giúp cả hai thoải mái hơn. Trợ lý của Viktor ngồi ghế trước, thỉnh thoảng liếc nhìn qua kính chiếu hậu với vẻ tò mò nhưng không dám xen vào.
Viktor xoay người đối diện Trần An, đôi mắt sắc bén đầy sự truy vấn:
— Bây giờ, tôi muốn biết, tại sao cậu lại sở hữu những tài liệu đó? Và mục đích của cậu là gì khi gửi chúng cho tôi?
Trần An hơi ngả người về phía trước, ánh mắt trầm lặng nhưng chứa đầy quyết tâm:
— Chúng ta sẽ bàn về tất cả. Nhưng trước hết, hãy đảm bảo rằng những thông tin này không lọt ra ngoài. Đây không chỉ là vấn đề khoa học, mà còn liên quan đến sự sống còn của cả nhân loại.
Sau đó, hắn nở một nụ cười đầy bí ẩn, nửa đùa nửa thật nói:
— Tiến sĩ, tôi nghĩ ông nên biết rằng tôi chính là tác giả của những tài liệu đó. Không phải ai khác, hoàn toàn là tôi.
Lời khẳng định của hắn khiến Viktor thoáng nhíu mày, khuôn mặt lộ rõ vẻ không hài lòng:
— Đây không phải lúc để đùa giỡn, thiếu niên. Chúng ta đang nói về một trong những bước tiến khoa học quan trọng nhất, không phải chuyện để cậu phô trương.
Trần An bật cười, vừa thấy thích thú vừa hiểu rằng lời mình nói khó lòng khiến ai tin ngay lập tức:
— Tôi biết ông nghĩ gì. Với tuổi này của tôi, ông không tin cũng là lẽ thường tình. Thôi được rồi, chờ tôi một chút.
Hắn biết rằng để thuyết phục Viktor, chỉ lời nói là không đủ. Trần An mở máy tính, nhanh chóng truy cập vào một tập tin đặc biệt. Sau vài thao tác, hắn đẩy máy về phía Viktor để y đọc các thông tin bổ sung:
— Đây là phần còn lại của tài liệu. Bao gồm năm thành phần chính và quy trình chế tạo ProtoVita hoàn chỉnh. Có cả công dụng cuối cùng của nó nữa.
Viktor lướt qua từng dòng, khuôn mặt dần chuyển từ hoài nghi sang ngạc nhiên, và cuối cùng là kinh ngạc tột độ. Các mô tả chi tiết về thành phần và công dụng khiến y không thể không trầm trồ.
[ Tăng cường tái tạo cơ bắp ] ProtoVita thúc đẩy cơ thể tự tái tạo và phục hồi cơ bắp sau hoạt động cường độ cao, giảm thiểu đau nhức và tổn thương một cách đáng kể.
[ Cải thiện tốc độ phản xạ và sức bền ] Sản phẩm này cải thiện liên kết giữa hệ thần kinh và cơ bắp, tăng hiệu suất vận động, giúp cơ thể phản ứng nhanh nhạy hơn và duy trì sức bền vượt trội.
[ Tăng cường hệ miễn dịch ] Leukogen Enhancer huấn luyện bạch cầu chiến đấu với các chủng vi khuẩn, virus mới. Khác với vắc-xin, nó không cần đưa mầm bệnh vào cơ thể mà thay vào đó là tăng khả năng tự thích nghi của hệ miễn dịch.
[ Khả năng chống chịu của cơ thể ] NanoCatalyst tối ưu hóa việc hấp thụ oxy và chất dinh dưỡng, giúp cơ thể hoạt động hiệu quả trong các điều kiện khắc nghịên như thiếu oxy hoặc môi trường độc hại.
Viktor chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt đầy sự ngỡ ngàng pha lẫn phấn khích:
— Đây là... bản nâng cấp hoàn thiện của ProtoVita. Đây không còn đơn thuần là một chất bổ trợ, mà là sự tiến hóa của con người!
Trần An gật đầu, giọng trầm hẳn xuống:
— Chính xác. Và tôi cần sự giúp đỡ của ông để đưa nó vào thực tiễn. Không chỉ để cải thiện đời sống, mà còn để chuẩn bị cho tương lai.
Cảm nhận được sự nghiêm túc trong từng lời nói của đối phương, Viktor ngồi thẳng dậy, vẻ mặt trở nên suy tư:
— Tôi không biết cậu là ai, hoặc làm thế nào cậu có được những kiến thức này. Nhưng nếu những gì cậu nói là sự thật... thì đây sẽ là một bước ngoặt lịch sử.
Một bước đi thay đổi cả tương lai.
Trong khi đó, ở một nơi khác, chiếc xe gia đình nhỏ đang lăn bánh trên con đường ngoại ô.
Ánh chiều dần buông xuống, nhuộm sắc cam lên bầu trời. Trần Dương đang cầm lái, bên cạnh là người vợ Lý Nguyệt, còn cậu con trai út Trần Kiệt ngồi ở ghế sau. Không khí trong xe vốn đang thoải mái, chỉ có Trần Kiệt thỉnh thoảng phàn nàn về việc muốn về nhà sớm để nghỉ ngơi.
Điện thoại của Trần Dương reo lên, màn hình hiển thị tên Trần An. Hắn đeo tai nghe rồi bắt máy:
— Alo cha, con đây.
Giọng Trần An vang lên, trầm ổn nhưng không giấu được sự hưng phấn:
— Con đang trên đường về nhà. Lát nữa sẽ có hai người bạn của con đến chơi, cha nói mẹ mua thêm nguyên liệu làm món chả giò với gỏi cuốn giúp con nhé. Hai người đó sức ăn lớn lắm.