Chương 18: Ngọn Lửa Nhỏ Bắt Đầu Bùng Cháy (2)
Trần Dương nhíu mày, lướt mắt qua gương chiếu hậu để chắc chắn không ai trong xe nghe thấy cuộc gọi:
— Được, còn chuyện gì nữa không?
— Có một việc này cha cần biết. Con đã kiểm tra kết quả xổ số hôm nay, tất cả đều trùng khớp với những gì diễn ra trong tương lai. Số tiền trúng thưởng sau khi trừ thuế là... 217 tỷ 500 triệu.
Nghe đến con số khổng lồ ấy, tay lái của Trần Dương khẽ run khiến chiếc xe hơi lệch làn. Hắn nhanh chóng điều chỉnh lại, cố giữ vẻ điềm tĩnh nhưng không giấu được sự chấn động:
— Cái gì?!
Hắn suýt nữa thì hét lên, nhưng lập tức hạ giọng khi thấy Lý Nguyệt nhìn qua với vẻ lo lắng:
— Không có gì đâu em. — Hắn trấn an vợ rồi nói nhỏ vào điện thoại: — Con đang trên đường phải không? Chỗ đó có ai nghe thấy không? Đừng nói to quá kẻo thu hút sự chú ý.
— Cha yên tâm, con hiện đang rất an toàn. Con muốn nhờ cha tìm cách nhận số tiền này một cách kín đáo, đừng để ai biết để tránh ảnh hưởng đến kế hoạch về sau. — Trần An khẳng định chắc nịch.
Trần Dương thở dài, trong đầu nhanh chóng hình dung ra trách nhiệm nặng nề mà mình sắp phải gánh vác:
— Được, cha sẽ xử lý.
Cuộc gọi kết thúc, Trần Dương ngồi đó với muôn vàn suy nghĩ. Hắn nhớ về xấp vé số đang cất trong ngăn kéo văn phòng. Dù đó là cơ quan nhà nước với độ bảo mật rất cao, nhưng lúc này hắn đột nhiên cảm thấy không còn an toàn nữa.
Trần Dương quay sang vợ, cố giữ giọng bình thản:
— Anh quên đồ ở cơ quan rồi, mình quay lại đó một lát nhé.
Lý Nguyệt nhận ra điều khác thường ở chồng, thắc mắc hỏi:
— Anh quên gì sao?
Ánh mắt nàng thoáng chút tò mò, bởi chồng nàng vốn là người kỹ tính, hiếm khi để quên thứ gì.
— Ừ, một số tài liệu quan trọng. — Trần Dương đáp ngắn gọn, rồi như sực nhớ ra, hắn tiếp lời: — À, thằng An bảo hôm nay có hai đứa bạn qua chơi. Em với con đi mua thêm ít nguyên liệu nấu ăn nhé. Nó dặn làm món chả giò với gỏi cuốn, bạn nó ăn khỏe lắm đấy.
Nghe vậy, Lý Nguyệt lập tức rạng rỡ hẳn lên:
— Thật sao? Trần An dẫn bạn về nhà à? Thằng bé này thật biết chọn lúc, để em đi chợ mua thêm đồ ngay!
Suốt buổi sáng nay, nàng không giấu nổi sự lo lắng cho con trai lớn. Giờ thấy hắn không chỉ ổn mà còn dẫn bạn về, nàng như trút được gánh nặng trong lòng.
Trái ngược với sự hào hứng của mẹ, Trần Kiệt ngồi phía sau lẩm bẩm:
— Lại đi chợ! Cha ơi con muốn về nhà nghỉ ngơi ngay bây giờ, hay cha cứ chở con về rồi đưa mẹ đi sau...
Nhưng lời phàn nàn của thiếu niên nhanh chóng bị phớt lờ. Lý Nguyệt vội vã thúc giục chồng:
— Em nhớ gần cơ quan anh có một cái siêu thị, anh cứ để mẹ con em ở đó là được!
Trần Dương gật đầu, liếc qua gương thấy cậu con út đang nhăn nhó:
— Cha, con chỉ muốn về nhà nằm thôi, hôm nay mệt quá rồi!
Lý Nguyệt cười, xoa đầu con trai:
— Ngoan nào, chịu khó một chút đi. Anh hai dẫn bạn về, mình phải tiếp đãi chu đáo chứ.
Trần Kiệt thở dài, chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ bất mãn nhưng không dám cãi lời. Khi đến gần cơ quan, Trần Dương dừng xe, quay sang vợ con:
— Hai mẹ con xuống đây đi siêu thị đi. Anh lấy đồ xong sẽ quay lại ngay.
Lý Nguyệt hớn hở đồng ý, kéo tay Trần Kiệt ra khỏi xe. Cậu nhóc dù ngán ngẩm vẫn phải lủi thủi theo mẹ, miệng còn lầm bầm:
— Thôi thì làm cho xong rồi về ngủ.
Nhìn bóng vợ con đi khuất, Trần Dương mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng lòng vẫn đầy lo âu. Hắn nhanh chóng chuyển hướng, quay xe trở về cơ quan để kiểm tra những tấm vé số. Ánh mắt hắn lộ rõ sự căng thẳng, tựa hồ đang cảm nhận được một gánh nặng khổng lồ đang đè nặng trên vai mình.
Sources