Chương 19: Quyết Định Của Viktor
Trong khoang xe im lặng, chỉ còn lại tiếng lách cách khi Trần An bấm trên màn hình điện thoại, dường như hắn đang tìm kiếm thông tin gì đó. Tiến sĩ Viktor lúc này hơi cúi người về phía trước, ánh mắt dán chặt vào màn hình máy tính đặt trên đùi. Từng dòng chữ trong tài liệu hiện ra như mở ra một chân trời mới trước mắt y.
Tâm trí Viktor hoàn toàn bị cuốn vào thế giới khoa học phức tạp nhưng đầy tiềm năng. Nhịp tim y đập nhanh, không chỉ vì sự kích thích trí tuệ mà còn vì thứ mà y đã mòn mỏi mơ ước suốt bao năm qua: Hy vọng.
Không kìm nén được thêm, tiến sĩ Viktor quay sang nhìn Trần An, giọng nói run rẩy pha lẫn sự xúc động:
"Trần tiên sinh... loại thuốc này... liệu có thể..."
Trần An khẽ ngẩng đầu, điềm tĩnh cắt ngang lời đối phương. Hắn hiểu rõ vị tiến sĩ này đang muốn hỏi điều gì.
"Hoàn toàn có thể. Nó có khả năng chữa khỏi bệnh ung thư máu, nhưng cần thêm một số loại thuốc bổ trợ để đạt hiệu quả tối ưu và tránh các tác dụng phụ không mong muốn."
Lời khẳng định chắc nịch khiến Viktor sững người. Ngón tay y siết chặt lấy cạnh máy tính, hơi thở dồn dập. Đây không phải là một lời an ủi suông, mà là sự thật mà y đã dành cả đời để tìm kiếm.
Trần An tiếp lời với vẻ thoải mái hơn:
"Sau này đừng gọi tôi là 'Trần tiên sinh' nữa, cứ gọi là An, hoặc Tiểu An cũng được."
Bất chấp nỗi xúc động đang dâng trào, Viktor thoáng chút ngạc nhiên. Tại sao thanh niên này lại có thể đọc được suy nghĩ của y nhanh đến vậy? Làm sao hắn biết được y đang cần thuốc chữa ung thư máu? Liệu hắn có điều tra gia cảnh của y để tìm cách tiếp cận hay không?
Thực tế không phải vậy. Ở kiếp trước, chính tiến sĩ Viktor đã tâm sự với Trần An về lý do duy nhất khiến y theo đuổi dự án này. Tất cả là để cứu sống người vợ quá cố, người đã qua đời một năm trước khi thảm họa mưa thiên thạch ập xuống. Trớ trêu thay, loại thuốc đó chỉ được hoàn thành sau khi vợ y mất được một năm rưỡi. Có thể nói, chính tâm nguyện dành cho người vợ đã giúp Viktor cứu sống vô số người trong thời mạt thế.
"An, sao cậu lại biết được chuyện này?"
Trần An chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt sâu thẳm giữ kín bí mật mà không giải thích gì thêm.
Giây phút xúc động nhanh chóng qua đi, nhường chỗ cho nỗi lo ngại khi Viktor nhớ lại một nghi vấn lớn lúc đọc về công dụng của loại thuốc ProtoVita này.
"An, cậu nói cần các loại thuốc bổ trợ... Có phải vì cậu cũng lo ngại về vấn đề đột biến tế bào và phản ứng tự miễn không?"
Trần An khẽ gật đầu. Hắn biết vị tiến sĩ này đã lập tức nhận ra mặt trái của công nghệ đột phá này. Thuốc luôn có ba phần độc.
"Đúng vậy. Nếu không có thuốc điều chỉnh, hệ miễn dịch tăng cường quá mức sẽ coi cả những tế bào lành lặn là kẻ thù. Khi đó, nó không chỉ tiêu diệt mầm bệnh mà còn hủy hoại chính cơ thể người bệnh."
Thứ mà Viktor và Trần An đang đề cập chính là:
[Nguy cơ đột biến]: Sự tăng tốc tái tạo tế bào có thể gây ra đột biến nếu sử dụng sai liều lượng hoặc dùng liên tục trong thời gian dài.
[Phản ứng miễn dịch quá mức]: Hệ miễn dịch quá mạnh sẽ tấn công cả tế bào khỏe mạnh, dẫn đến hiện tượng tự miễn.
Tiến sĩ Viktor nhíu chặt mày, lòng vừa lo lắng vừa phấn khích. Y hiểu rõ nguy cơ tự miễn chính là tử huyệt của mọi loại thuốc tăng cường miễn dịch. Nếu vượt qua được rào cản này, không chỉ vợ y mà hàng triệu người trên thế giới sẽ thoát khỏi số phận nghiệt ngã.
"Cậu... đã có giải pháp nào chưa?" Y hỏi khẽ, như sợ rằng chỉ cần nói to một chút sẽ làm tan biến hy vọng vừa nhen nhóm.
"Có." Trần An khẳng định. "Nhưng cần tài nguyên, thời gian, và cả... lòng tin."
Câu nói ấy như một lời mời gọi hợp tác, không chỉ trong nghiên cứu mà còn cho một hành trình thay đổi tương lai.
Chiếc xe đen bóng lướt nhẹ trên con đường vắng dẫn vào khu phố yên tĩnh. Trong khoang xe, bầu không khí vô cùng căng thẳng và đầy nhiệt huyết. Viktor gần như không nhận ra xe đã dừng trước một căn nhà nhỏ ấm cúng, tâm trí y vẫn bị cuốn chặt vào hai loại thuốc bổ trợ mà Trần An vừa cung cấp.
[ImmunoCalm]: Giảm phản ứng miễn dịch quá mức bằng cách "lập trình lại" hệ thống miễn dịch, tránh hiện tượng tự miễn. Đây là một giải pháp cực khó trong ngành y sinh.
[GenovaGuard]: Ngăn ngừa các đột biến nguy hiểm trong quá trình tái tạo tế bào, duy trì sự ổn định của gen khi cơ thể bị đẩy đến giới hạn sinh học.
Vừa đọc vừa suy ngẫm, hàng lông mày của tiến sĩ nhíu lại, y cố gắng tìm ra mối liên kết tiềm ẩn giữa chúng.
"An... Tôi nhận thấy ba loại thuốc này dường như không phải được thiết kế riêng lẻ."
Trần An khẽ mỉm cười, ánh mắt thâm trầm.
"Tôi có cảm giác chúng là một phần của thứ gì đó lớn lao hơn. Như thể vẫn còn thiếu vài mảnh ghép cuối cùng, đúng không?"
Thay vì trả lời, Trần An cười khẽ, ánh mắt lộ vẻ tán thưởng:
"Ngài quả thực là một nhà khoa học xuất sắc, không hổ danh tiến sĩ Viktor."
Lời khen này hoàn toàn chân thành. Chỉ qua vài dòng mô tả sơ lược, Viktor đã nhận ra tính liên kết của chúng, một điều chỉ có được nhờ sự nhạy bén và kiến thức uyên thâm.
"Chúng thực sự thuộc về một dự án lớn hơn. Nhưng để hiểu rõ, chúng ta cần thời gian, và trước mắt là một bữa tối ngon miệng đã."
Nói đoạn, Trần An vẫy tay ra hiệu cho trợ lý dừng xe. Lúc này Viktor mới ngẩng đầu lên, nhận ra họ đã đứng trước một căn nhà giản dị nhưng ấm áp. Y thầm ngạc nhiên khi thấy người thanh niên bí ẩn này lại sống trong một nơi bình thường đến thế.
Trần An mở cửa mời tiến sĩ xuống xe, vẻ mặt vui vẻ:
"Chúng ta ăn tối đã, sau đó tôi sẽ nói cho ngài biết mảnh ghép còn thiếu là gì. À, lát nữa ngài cứ nhận là thầy của tôi nhé."
Trần An đẩy cửa bước vào nhà, cảm giác ấm áp quen thuộc ập đến, khác hẳn với những năm tháng lạnh lẽo ở mạt thế. Đây không phải hầm ngầm, không phải phòng thí nghiệm, mà là ngôi nhà có cha mẹ và em trai đang chờ đón. Hắn hít sâu một hơi, nén lại ký ức đau buồn, cất giọng đầy sức sống:
"Con về rồi!"
Tiếng bước chân vội vã vang lên. Trần Dương từ phòng làm việc bước ra, Lý Nguyệt cũng từ bếp chạy tới, trên tay vẫn còn cầm tạp dề, nở nụ cười rạng rỡ. Thấy có hai người ngoại quốc đi cùng con trai, Lý Nguyệt ngạc nhiên hỏi:
"Đây là bạn của con sao?"
Trần Dương chỉ gật đầu nhẹ, ông không quá bất ngờ vì đã biết con trai mình là người trở về từ tương lai.
"Cha, mẹ, đây là Tiến sĩ Viktor Ivanovich Petrov, thầy của con, và trợ lý Alexei Volkov."
Trần An giới thiệu bằng tiếng Nga lưu loát rồi dịch lại cho cha mẹ. Lý Nguyệt tròn mắt kinh ngạc:
"Con... từ khi nào con biết nói tiếng Nga vậy?"