ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 20: Quyết Định Của Viktor (2)

Trước khi Trần An kịp giải thích, Trần Dương đã bật cười sảng khoái, ông đáp lại bằng tiếng Nga chuẩn xác:

"Chào ngài tiến sĩ, chào cậu Alexei. Tôi là Trần Dương, cha của Trần An. Cảm ơn hai vị đã giúp đỡ con trai tôi."

Viktor và Alexei hơi sững người, sau đó lịch sự chào hỏi. Trần An cũng bất ngờ nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản. Hóa ra cha hắn cũng biết tiếng Nga.

Alexei Volkov bước tới, hai tay nâng một hộp quà gỗ thủ công trao cho Lý Nguyệt:

"Đây là chút quà nhỏ, cảm ơn gia đình đã đón tiếp."

Lý Nguyệt ngượng ngùng nhận lấy: "Cảm ơn cậu nhiều lắm."

Bữa cơm diễn ra trong không khí đầm ấm. Trần Kiệt, cậu em trai tinh nghịch, không giấu nổi tò mò khi thấy cha và anh trai nói tiếng Nga như gió.

"Anh hai, dạy em nói tiếng Nga với!"

Trần An nhướng mày: "Tiếng Nga khó lắm đấy."

"Không sao, em học được!"

Nhưng vừa nghe qua mấy âm uốn lưỡi phức tạp, thằng bé lập tức đổi ý: "Thôi, khó quá, em bỏ cuộc!"

Mọi người cùng phá lên cười vui vẻ. Viktor đặc biệt yêu thích món chả giò và gỏi cuốn. Alexei cũng ăn rất ngon lành, không quên khen ngợi bằng vốn tiếng Việt ít ỏi.

Sau bữa ăn, Trần An mời tiến sĩ lên phòng riêng thảo luận. Alexei ngồi lại phòng khách trò chuyện cùng Trần Dương, còn Trần Kiệt được dặn dò không được quấy rầy anh trai.

Lúc tiễn khách ra cổng, Lý Nguyệt thân thiện nhắn nhủ:

"Hai người nhớ ghé chơi thường xuyên nhé, lần sau tôi sẽ làm nhiều món hơn."

Trần Dương bắt tay Viktor, điềm tĩnh nói:

"Mong rằng sự hợp tác của các vị với An sẽ thuận lợi."

Trần An và Viktor bắt tay nhau thật chặt, ánh mắt giao nhau đầy sự tin tưởng.

"Chúng ta sẽ sớm gặp lại."

Viktor gật đầu, vẻ mặt đầy suy tư. Khi đã ngồi vào trong xe, y vẫn giữ im lặng hồi lâu. Alexei liếc nhìn qua gương chiếu hậu, thấy vị tiến sĩ vô cùng căng thẳng liền ngập ngừng hỏi:

"Thưa ngài, có vấn đề gì với Trần tiên sinh sao?"

Viktor nhìn ra cửa sổ, dường như vừa đưa ra một quyết định hệ trọng, y lạnh lùng ra lệnh:

"Hủy bỏ toàn bộ kế hoạch sắp tới đi, Alexei."

Alexei sững sờ:

"Ngài nói gì cơ? Hủy hết sao? Cả hội thảo quốc tế ở Geneva và buổi báo cáo với hội đồng khoa học cấp cao sao?"

"Tất cả." Viktor nhấn mạnh. "Làm trống lịch trình của ta. Chúng ta sẽ đưa bà ấy đến đây càng sớm càng tốt."

"Bà ấy? Ý ngài là phu nhân sao? Nhưng ngài từng nói bà ấy không thể chịu đựng được việc di chuyển nữa mà!"

Viktor siết chặt nắm tay, đôi mắt lóe lên tia kiên định:

"Không sao, đây sẽ là lần cuối cùng..."

Alexei vẫn chưa hết bối rối:

"Nhưng nếu hủy hết, các nhà đầu tư sẽ rút lui, đội ngũ nghiên cứu sẽ hoảng loạn... Danh tiếng và sự nghiệp của ngài sẽ..."

"Mặc kệ họ!" Viktor ngắt lời, giọng sắc lạnh. "Nếu họ không hiểu, ta cũng không cần họ. Gọi cả các học trò của ta đến đây ngay lập tức. Đứa nào không đến thì mặc xác chúng."

Alexei cắn môi, biết rằng không thể xoay chuyển được ý định của tiến sĩ. Khi Viktor đã quyết, không ai có thể ngăn cản.

"Rõ, thưa ngài."

Chiếc xe tiếp tục lăn bánh trong màn đêm, mang theo hy vọng mong manh và quyết tâm sắt đá của một người đàn ông dám đánh đổi tất cả vì một tia sáng cuối con đường.