Chương 3: Những Bước Chạy Đầu Tiên
Trần An chậm rãi bước xuống cầu thang, từng bước chân dường như nặng nề hơn bởi cảm xúc đang dâng trào trong lòng. Khi ánh mắt chạm đến khung cảnh phòng ăn, đôi chân hắn bỗng khựng lại.
Trước mắt hắn là hình ảnh đầy thân thuộc: người mẹ đang nhẹ nhàng múc canh, cha đang cầm tờ báo buổi sáng, còn em trai thì vừa ăn vừa lén lút chơi game trên điện thoại giấu dưới gầm bàn.
Mọi thứ hiện ra chân thực như một giấc mơ. Sáu năm trời hắn đã mất đi gia đình này, sáu năm cô độc giữa sự tàn phá và diệt vong. Nhưng giờ đây, tất cả đều đang ngồi trước mặt hắn, bằng xương bằng thịt.
Cảm xúc mãnh liệt trào dâng khiến nước mắt hắn bắt đầu lăn dài trên má. Hắn không tài nào kìm nén được.
Mẹ hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy lo lắng khi thấy con trai đứng bất động ở ngưỡng cửa, gương mặt đẫm lệ.
“An? Con sao thế? Có chuyện gì à?” Bà vội đặt chén canh xuống, bước nhanh đến gần.
Em trai hắn là Trần Kiệt cũng ngừng nhai, nhìn anh trai với ánh mắt trêu chọc:
“Mẹ nhìn kìa, từ sáng anh hai đã kỳ lạ rồi. Trông cứ như người thất tình ấy.”
Cha hắn cũng buông tờ báo, khẽ nhíu mày, nhìn đứa con trai lớn với vẻ quan tâm: “Có chuyện gì không ổn sao, An?”
Trần An hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén cảm xúc và lau vội nước mắt. Hắn lắc đầu, nở nụ cười nhẹ để trấn an gia đình:
“Không có gì đâu mẹ. Con chỉ... vừa gặp một cơn ác mộng mà thôi.”
Người mẹ vẫn còn vẻ lo lắng nhưng cũng mỉm cười, vỗ nhẹ vai con trai: “Được rồi, không sao là tốt. Lại đây ăn sáng đi, mẹ làm mấy món con thích nhất đấy.”
Trần An gật đầu, bước đến bàn ăn. Hắn ngồi xuống, nhìn những món ăn trước mặt: trứng chiên, thịt kho đậu hũ, canh rau muống luộc. Những món ăn mà hắn từng nghĩ sẽ không bao giờ có cơ hội nếm lại trong đời.
Cầm đôi đũa trên tay, hắn gắp một miếng thịt kho bỏ vào miệng. Hương vị đậm đà tan chảy trên đầu lưỡi, mang theo cảm giác ấm áp và thân thuộc khôn cùng.
Lần đầu tiên sau sáu năm, hắn mới được ăn một bữa cơm đúng nghĩa. Không phải thanh năng lượng làm từ côn trùng, cũng không phải đồ hộp cũ kỹ quá hạn, mà là những món ăn mẹ nấu bằng cả tình yêu thương.
Hắn ăn một cách say mê, như thể mỗi miếng cơm đều quý giá hơn vàng bạc. Cha mẹ và em trai ngồi bên cạnh, vừa nhìn hắn vừa không khỏi ngạc nhiên.
“An, con ăn từ từ thôi, không ai tranh của con đâu.” Mẹ hắn bật cười nhẹ nhàng.
Trần Kiệt cười lớn, nhìn anh trai nói: “Anh hai ăn như người bị bỏ đói lâu năm ấy. Lại còn khóc nữa. Chắc chắn là có chuyện gì rồi!”
Người cha chỉ lặng lẽ quan sát, ánh mắt dường như đang suy đoán điều gì đó. Bầu không khí chùng xuống trong giây lát, người mẹ nhìn con trai với ánh mắt ấm áp nhưng pha chút nghi hoặc, còn Trần Kiệt thì nhún vai tiếp tục dùng bữa.
Sau khi dùng bữa xong...
Trần Dương, cha của Trần An và Trần Kiệt, là một người đàn ông trung niên với vóc dáng rắn rỏi. Làn da ngăm sạm cùng đôi mắt sắc lạnh luôn ánh lên vẻ nghiêm nghị của một người từng trải qua nhiều năm công tác trong ngành cảnh sát.
Mái tóc ông đã điểm vài sợi bạc nhưng vẫn được cắt tỉa gọn gàng, tôn lên khuôn mặt góc cạnh. Ông mặc bộ đồ thể thao đơn giản, nhưng từng bước chạy đều đặn và mạnh mẽ của ông lại toát lên sự uy nghiêm khiến người khác phải kính nể.
Trần Kiệt, cậu em trai kém Trần An năm tuổi, mang dáng vẻ hoàn toàn đối lập. Y có đôi mắt sáng lanh lợi, khuôn mặt thanh tú nhưng luôn hiện rõ nét lém lỉnh, tinh nghịch. Vóc dáng y mảnh khảnh hơn anh trai, nhưng cơ thể lại rất linh hoạt nhờ thường xuyên vận động. Trần Kiệt mặc áo thun sáng màu và quần thể thao, mang đôi giày chạy bộ mới tinh, tuy nhiên gương mặt y lúc này chỉ toàn vẻ khổ sở.
“Cha ơi, thật sự không cần phải chạy mỗi ngày đâu, hôm nay cho con nghỉ được không?” Trần Kiệt than thở ngay khi họ vừa bắt đầu khởi động.
“Không chạy làm sao giữ được sức khỏe?” Trần Dương đáp giọng dứt khoát.
“Nhưng con chạy suốt cả tuần rồi!” Kiệt tiếp tục than vãn, thỉnh thoảng lại liếc sang Trần An với ánh mắt cầu cứu: “Anh hai, anh nói gì đi chứ!”
Nếu là trước kia, Trần An chắc chắn đã lên tiếng hưởng ứng để tìm cách quay trở lại phòng ngủ. Nhưng khác với thường ngày, lần này hắn chỉ im lặng. Hắn không cười đùa hay tìm cách phụ họa để né tránh bài tập.
Vẻ mặt hắn trầm lặng, ánh mắt dõi theo những hàng cây xanh mướt hai bên đường và bầu trời đang dần bừng sáng. Từng nhịp thở sâu, từng bước chạy của hắn đều tràn đầy sự tập trung.
Hắn cảm nhận rõ ràng cái mát lành của làn gió sớm lướt qua khuôn mặt, mùi hương thoang thoảng của cỏ cây và tiếng chim ríu rít trên cành cao. Cảnh sắc xung quanh sống động và đẹp đẽ, một vẻ đẹp mà hắn biết rõ rằng sẽ sớm trở thành ký ức xa xỉ trong tương lai.
Sự thay đổi bất ngờ này không lọt khỏi mắt Trần Dương. Ông liếc nhìn con trai lớn, đôi lông mày khẽ nhíu lại nhưng không nói gì. Trần Kiệt ngược lại, nhìn anh trai chằm chằm, kinh ngạc thốt lên:
“Quái lạ, bình thường ông ấy toàn tìm cớ để trốn chạy cơ mà!”
Trần An vẫn giữ im lặng, lẳng lặng sải bước. Từng bước chân của hắn mạnh mẽ và đầy hưng phấn, cố gắng tận hưởng trọn vẹn từng khoảnh khắc bình yên này.
Trần Dương lặng lẽ quan sát khi cả ba bắt đầu tăng tốc. Ông nhận thấy sự thay đổi kỳ lạ trong ánh mắt của Trần An; không còn sự uể oải hay bất cần như thường nhật, thay vào đó là một sự trầm tư sâu sắc. Dáng chạy của hắn cũng khác hẳn, mỗi bước chân đều chắc chắn, nhịp thở đều đặn như một người đã qua rèn luyện lâu năm, điều mà ông chưa từng thấy ở đứa con trai lớn này.
“Điều gì đã khiến nó thay đổi đến vậy?” Ông thầm nghĩ, ánh mắt sắc bén của một lính đặc nhiệm bắt đầu hiện lên vẻ nghi hoặc.
Trần Dương hắng giọng nhắc nhở Trần Kiệt:
“Tập trung vào chạy đi, đừng nói nhiều. An, hôm nay con có tiến bộ đấy. Nếu duy trì được phong độ này, cha sẽ cân nhắc cho con nghỉ vài buổi.”
Trần An khẽ gật đầu, khóe môi thoáng hiện nụ cười nhẹ nhưng không đáp lời. Với hắn lúc này, từng giây phút trôi qua đều mang ý nghĩa vô cùng lớn lao.
Cả ba cha con chạy từ nhà ra công viên gần đó. Không khí buổi sớm trong lành, hương cỏ phảng phất trong gió. Những tia nắng đầu tiên len lỏi qua tán lá, phản chiếu màu xanh tươi mát của cảnh vật. Dọc đường, những người hàng xóm quen thuộc mỉm cười chào hỏi Trần Dương với vẻ kính trọng.
“Chào chú Dương! Hôm nay lại dẫn hai cậu quý tử đi tập luyện đấy à?”
“Ngài trung tá vẫn phong độ như ngày nào!” Một lão giả đang tập dưỡng sinh bên ghế đá giơ tay chào.
Trần Dương mỉm cười gật đầu đáp lễ, nhưng vẫn không quên giữ nhịp chạy: “Chào mọi người! Thời buổi này dịch bệnh phức tạp, phải tập luyện thường xuyên mới giữ được sức khỏe!”
Trần Kiệt cũng cười toe toét tiếp lời: “Đúng vậy ạ, bọn cháu theo cha chạy suốt nên sức khỏe không tệ đâu!”
Trần An chỉ mỉm cười nhẹ, lòng tràn ngập cảm xúc khó tả. Từng lời chào, từng nụ cười, từng ánh nắng chiếu xuống mặt đất đều giống như món quà quý giá mà trước đây hắn chưa từng trân trọng đúng mức. Trong tương lai không xa, bầu trời này sẽ trở nên xám xịt, không khí đặc quánh mùi tử khí, và tiếng chim hót sẽ bị thay thế bởi những tiếng rít ghê rợn của lũ sinh vật biến dị.