ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 21: Thánh Địa Khải Hoàn

Trần An đứng trước tấm bảng trắng dày đặc những công thức phức tạp, ánh mắt dán chặt không rời, đôi mày khẽ cau lại. Nét mặt hắn là sự đan xen giữa tập trung cao độ và vẻ mệt mỏi rã rời. Những dòng ký tự chi chít trên bảng tựa như mã nguồn của một chương trình sinh học phi thường, nơi khoa học hiện đại hòa quyện cùng khát vọng sinh tồn mãnh liệt.

Tiếng gõ cửa khẽ vang lên, kéo Trần An thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man.

"Cha đây."

Trần An mở cửa, thấy Trần Dương đang đứng đó, tay bưng khay trái cây cùng ly nước mát.

"Cha mang chút đồ ăn cho con, có tiện không? Cha vào được chứ?"

"Dạ được, cha vào đi."

Cánh cửa khép lại nhẹ nhàng, tiếng khóa cài khẽ vang. Trần Dương đặt khay trái cây lên bàn, ánh mắt lướt qua căn phòng. Không gian này giờ đây đã khác xa ngày trước, tài liệu và máy móc chất đầy, mọi thứ ngổn ngang. Nổi bật nhất vẫn là tấm bảng trắng với những công thức rối rắm khiến y không khỏi ngạc nhiên.

Trần Dương đứng lặng trong phòng nghiên cứu của con trai. Nơi đây không còn chút dấu vết nào của đứa trẻ ham chơi thuở trước. Thay vào đó là hình ảnh một nhà khoa học trẻ tuổi với đôi mắt sáng rực quyết tâm nhưng cũng chất đầy sương gió.

"Thằng bé đang gánh vác điều gì vậy? Liệu mình có đủ sức làm điểm tựa cho nó không?"

Trần Dương khẽ thở dài, ánh mắt thoáng hiện vẻ lo âu nhưng y nhanh chóng che giấu đi. Y quay sang nhìn con trai, lên tiếng hỏi với vẻ nghi hoặc:

"Con đang làm gì vậy?"

Trần An thong thả ăn một miếng táo rồi mới chậm rãi đáp:

"Đây là công thức của một loại thuốc cường hóa mà con nghiên cứu... ở tương lai." Hắn mỉm cười, giọng nói pha chút hài hước: "Nhưng chưa kịp hoàn thiện thì con đã... tạch mất rồi."

Trần Dương nhíu mày, nhưng rồi cũng bật cười nhẹ:

"Cố gắng là tốt, nhưng con phải giữ gìn sức khỏe, đừng làm việc quá sức. Thuốc bổ cha mua con có cần thêm không?"

Trần An khẽ lắc đầu, cười đáp:

"Không cần đâu cha, sắp tới con sẽ phối hợp với Tiến sĩ Viktor để chế tạo ra ProtoVita."

Trần Dương sững lại, đôi mắt đầy hiếu kỳ khi nghe đến cái tên lạ lẫm ấy:

"ProtoVita? Nó là gì?"

Trần An giải thích ngắn gọn:

"Đó là loại thuốc có khả năng tái tạo cơ thể, tăng cường sức bền và mang lại hệ miễn dịch gần như hoàn hảo. Thậm chí, nó có thể chống lại cả ung thư."

Nghe vậy, Trần Dương không giấu được vẻ kinh ngạc:

"Thần kỳ đến thế sao? Thật không thể tin được ở tương lai lại có loại thần dược như vậy."

Trần An đăm chiêu, ánh mắt xa xăm như đang nhìn về một quá khứ đầy đau thương. Hắn khẽ mỉm cười cay đắng, giọng nói nhẹ bẫng nhưng chứa đựng cả một bể ký ức nặng nề:

"Những thứ sinh ra từ thời kỳ mạt thế... mỗi thứ đều là kỳ quan vượt thời đại nếu xuất hiện ở thời bình. Nhưng chúng cũng chính là bằng chứng cho sự tuyệt vọng của nhân loại. Những phát minh ấy chỉ tồn tại bởi vì chúng ta đã đứng bên bờ vực diệt vong."

Trần Dương im lặng, đôi mày khẽ nhíu lại. Y trầm ngâm hồi lâu rồi khó hiểu hỏi:

"Tại sao... thời kỳ đó lại có nhiều bước đột phá đến vậy?"

Trần An ngẫm nghĩ một lúc, giọng trầm hẳn xuống:

"Vì... không còn thứ gì để mất."

Hắn chậm rãi bước tới tấm bảng, vẽ một đường thẳng chia đôi như một ranh giới vô hình rồi tiếp tục:

"Vào thời điểm đó, mọi thứ sụp đổ chỉ trong một đêm. Con nhớ mình từng bước qua những con phố đầy rẫy thi thể. Không phải vì họ đói, mà vì họ tự kết thúc cuộc đời mình... Họ không thể chịu đựng nổi cảnh nhìn người thân bị quái vật xé xác ngay trước mắt."

Ánh mắt hắn tối sầm lại, giọng nói như chìm vào hư không:

"Cũng chính lúc ấy con nhận ra, nhân loại chỉ thật sự sáng tạo khi không còn đường lui. Mọi giới hạn đều bị xóa bỏ. Những phát minh ra đời, nhưng đạo đức thì chẳng còn lại bao nhiêu. Không đạo đức, không luật pháp... Chẳng ai bận tâm đến nhân quyền khi lũ quái vật đang vây quanh. Các nhà khoa học bắt đầu buông thả, họ thử nghiệm trên cả nhân thể."

Trần Dương nhíu mày, lòng nặng trĩu. Y hiểu con trai mình đang nói về một thế giới không còn nhân tính, nơi sinh tồn của giống loài được đặt lên trên hết thảy.

"Hơn nữa," Trần An vừa viết vừa nói tiếp, "khi bị sinh vật biến dị đe dọa từng giờ, con người buộc phải vượt qua giới hạn của chính mình. Áp lực sống còn thúc đẩy khoa học đi xa hơn bất cứ ranh giới nào... Nhưng cuối cùng, mọi thứ vẫn sụp đổ. Chúng ta luôn tự tin có thể uốn nắn thiên nhiên theo ý muốn, nhưng lại quên mất bản thân chỉ là một mắt xích nhỏ bé trong vòng xoay vĩ đại của tạo hóa."

Hắn khẽ siết chặt nắm tay, như thể đang hồi tưởng lại những gì đã mất. Trần Dương thở dài, bước lại gần đặt tay lên vai con trai, ánh mắt nghiêm nghị mà dịu dàng:

"Con à... làm người không chỉ ở hình hài, mà còn ở lòng người. Nếu đánh mất nhân tính, thì dù có tồn tại, ta cũng chẳng còn là con người nữa."

Trần An nhìn cha, đôi mắt thoáng ánh lên sự ấm áp giữa những u tối ký ức. Hắn khẽ mỉm cười nhưng không dám hứa chắc, bởi hắn đã thấy quá nhiều lời hứa bị phá vỡ.

"Con biết... Con sẽ không quên điều đó."

Trần Dương gật đầu, lòng nhẹ nhõm hơn đôi chút. Trước khi rời phòng, Trần An khẽ nhắc:

"À... cha lo vụ vé số giúp con nhé. Nó quyết định phần lớn kế hoạch của chúng ta đấy."

"Yên tâm, cha sẽ lo liệu."

Trần Dương quay người rời đi, để lại Trần An đứng lặng một mình. Cánh cửa khép lại, ngăn cách hắn với sự ấm áp của người thân. Trong căn phòng nhỏ, chỉ còn hắn và những công thức dở dang cùng ngọn lửa hy vọng đang âm ỉ cháy.

...

Sáng sớm hôm sau, Trần An vật vờ tỉnh giấc, đầu vẫn gục trên đống tài liệu. Ánh nắng yếu ớt rọi qua khe cửa sổ khiến hắn phải nheo mắt. Khẽ vươn vai, hắn ngáp dài, tự hỏi sao hôm nay cha không gọi mình dậy tập thể dục như mọi khi.

Tiếng nói chuyện rì rầm từ phòng khách vọng lên khiến hắn hiếu kỳ: "Ai tới sớm vậy nhỉ?"