ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 22: Thánh Địa Khải Hoàn (2)

Lững thững bước xuống cầu thang, hắn thấy cha mình đang trò chuyện vui vẻ với một chàng trai trẻ. Người kia khoác áo sơ mi trắng lịch lãm, gương mặt tuấn tú, ánh mắt sắc sảo đầy tự tin. Có điều gì đó rất quen thuộc, nhưng trong trạng thái mơ màng, hắn chỉ gật đầu chào rồi đi vào phòng tắm.

Đang lúc đánh răng, hình ảnh chàng trai kia cứ lởn vởn trong đầu hắn.

"Rõ ràng mình đã thấy hắn ở đâu rồi... nhưng là ở đâu?"

Bỗng nhiên, một ký ức vụt hiện lên trong trí nhớ siêu việt của hắn. Trần An trợn trừng mắt, bàn chải trên tay rơi xuống bồn nước.

"Lâm Chấn Vương!"

Không kịp chỉnh đốn trang phục, Trần An tức tốc chạy thẳng ra phòng khách, mặc kệ bộ dạng lôi thôi của mình.

"Lâm Chấn Vương? Anh là Lâm Chấn Vương đúng không?"

Chàng trai trẻ ngạc nhiên đến sững người, hơi lùi lại, ánh mắt đầy cảnh giác nhưng vẫn lịch sự đáp lời:

"Dạ... đúng vậy. Tôi là Lâm Chấn Vương. Chúng ta... từng gặp nhau sao?"

Trần An khựng lại, biết mình thất thố, vội vã điều chỉnh cảm xúc, gượng cười:

"À... không, chưa từng. Tôi chỉ tình cờ thấy anh trên mạng thôi."

Trần Dương nhạy bén mỉm cười giải vây:

"Chấn Vương, đây là con trai tôi, Trần An."

Lâm Chấn Vương gật đầu lễ phép rồi bắt tay Trần An, ánh mắt vẫn mang theo vẻ dò xét. Trong lòng Trần An lúc này như có sóng cuộn, bởi hắn biết rất rõ người này. Trong ký ức mạt thế, đây chính là một nhân vật huyền thoại, cố vấn cấp cao của liên minh kháng chiến "Thánh Địa Khải Hoàn".

Đó là một liên minh gồm những nhà lãnh đạo, khoa học gia và chiến binh hàng đầu, là biểu tượng tinh thần khơi dậy hy vọng cho nhân loại trong thời kỳ đen tối nhất. Nơi hắn làm việc trước kia cũng chỉ là một nhánh nhỏ thuộc liên minh này mà thôi.

Trần An vội quay lại nhà vệ sinh để chỉnh trang. Khi hắn trở ra, phòng khách đã trống trơn.

"Anh ấy... đi rồi sao?" Trần An thở dài, nhìn về phía cổng.

Trần Dương bước lại gần, nhẹ giọng hỏi:

"Con quen biết Chấn Vương à? Từ khi con trở về, đây là lần đầu cha thấy con mất kiểm soát như thế."

Trần An im lặng một lát rồi nghiêm giọng nói:

"Trong tương lai, anh ấy không phải là người mạnh nhất, cũng chẳng có năng lực đặc biệt. Nhưng khi tất cả đều từ bỏ, anh ấy vẫn đứng lên. Khi mọi người chạy trốn, anh ấy tìm cách xây dựng lại thế giới. Lòng kiên định của người này đã thắp sáng hy vọng cho hàng triệu người."

Trần Dương lặng người, như đang hình dung ra hình ảnh hào hùng ấy qua lời kể của con trai. Trần An bỗng xoay người, nheo mắt nghi ngờ nhìn cha:

"Nhưng tại sao cha lại biết anh ấy? Con nhớ kiếp trước cha chưa từng nhắc đến người này."

Trần Dương mỉm cười giải thích:

"Chấn Vương là con trai của giám đốc Lâm, người mà cha đã cứu trong vụ bắt cóc nhờ thông tin của con cung cấp đấy."

"Cái gì?!" Trần An sững sờ, tim đập mạnh.

Trần Dương tiếp lời:

"Sau khi biết cha mình bình an, Chấn Vương đã tức tốc bay từ nước ngoài về. Sáng nay cậu ấy đến để cảm ơn."

Trần An lặng người. Hắn không ngờ vụ án cứu ông Lâm lại dẫn đến mối nhân duyên này. Một sự ngẫu hứng của hắn đã thay đổi số phận của một trong những nhân vật quan trọng nhất tương lai.

"Thay đổi... thật sự đã bắt đầu rồi."

Hắn hít sâu một hơi để bình tĩnh lại, rồi nói với cha:

"Cha, tiền vé số không chỉ là may mắn. Đó là cơ hội duy nhất để con khởi động dự án. Con cần nó để xây dựng phòng thí nghiệm và chế tạo ProtoVita càng sớm càng tốt, tránh để tương lai tiếp tục biến số."

Trần Dương gật đầu hiểu ý, nhưng trước khi đi, y vẫn thoáng chần chừ. Trần An thấy vậy liền nói tiếp:

"Con cần số liên lạc của Lâm Chấn Vương. Đúng lúc con đang thiếu một cố vấn kinh tế đáng tin cậy."

Trần Dương mỉm cười trước sự quyết đoán của con trai:

"Cha sẽ sắp xếp."

Trần An nhìn theo bóng lưng cha, trong lòng dù còn ngổn ngang nhưng ý chí đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Nếu vận mệnh đã thay đổi, hắn sẽ biến sự thay đổi này thành lợi thế lớn nhất của mình.