ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 23: Những Con Tốt Trong Ván Cờ

Trong căn phòng làm việc rộng rãi nhưng ngăn nắp, Trần Dương đang ngồi sau chiếc bàn gỗ sẫm màu, ánh sáng từ chiếc đèn bàn tỏa xuống làm nổi bật những nét cương nghị trên gương mặt hắn. Tập tài liệu trước mặt được hắn lật giở chậm rãi, ánh mắt sắc sảo tập trung cao độ.

Bầu không khí tĩnh lặng bị cắt ngang bởi tiếng chuông điện thoại bàn đột ngột vang lên, âm thanh dội lại trong không gian như một lời gọi khẩn cấp.

“Trung tá, Lưu Kỳ, Phạm Vân và Tống Hạo đang chờ bên ngoài.” Giọng nói của trợ lý vang lên qua loa nội bộ.

Trần Dương khẽ ngước lên, nét mặt không đổi nhưng đôi mắt ánh lên sự lạnh lẽo. Hắn gật đầu, ngắn gọn ra lệnh:

“Cho họ vào.”

Cánh cửa nặng nề mở ra, ba người bước vào phòng. Mỗi bước chân của họ đều mạnh mẽ và dứt khoát, mang theo sức nặng của những sứ mệnh lớn lao. Họ đứng nghiêm, ánh mắt hướng về phía Trần Dương, toát lên sự kính trọng tuyệt đối.

Cả ba chỉnh tề chào theo đúng tác phong quân đội.

Lưu Kỳ cao lớn với vóc dáng rắn rỏi, ánh mắt sắc bén như dao, toát lên vẻ lão luyện của một chiến binh kỳ cựu. Phạm Vân là người phụ nữ duy nhất trong đội, dáng người thanh thoát nhưng kiên cường, đôi mắt sáng rực vẻ quyết tâm không gì lay chuyển được. Tống Hạo, người giữ vai trò đội trưởng trong nhiệm vụ lần này, từng bước đi đều thể hiện phong thái điềm tĩnh và đầy kiên định.

“Thưa trung tá, đội của y đã có mặt đầy đủ.” Tống Hạo trầm giọng báo cáo.

Trần Dương đứng dậy, gật đầu thay cho lời chào. Đó không phải là động tác khách sáo mà là sự khẳng định mối liên kết chặt chẽ giữa hắn và các chiến sĩ.

“Ngồi đi.” Giọng hắn trầm ấm nhưng đầy uy quyền.

Ba người lập tức ngồi xuống, lưng thẳng tắp theo phản xạ tự nhiên. Không khí trở nên căng thẳng khi Trần Dương quét mắt nhìn cả đội, ánh mắt hắn sắc lạnh như dao, mang theo trọng trách nặng nề.

“Lý do ta gọi các người tới đây hôm nay...” Hắn ngừng một nhịp, từng từ như nặng thêm bởi tầm quan trọng của chúng: “Là vì một nhiệm vụ sống còn. Hàng trăm, thậm chí hàng ngàn sinh mạng đang đặt cược vào tay chúng ta.”

Nghe đến việc nhiệm vụ này ảnh hưởng đến hàng ngàn mạng sống, ba người không hẹn mà cùng siết chặt tay. Lưu Kỳ vốn có khuôn mặt lạnh lùng nhưng cũng khẽ nhíu mày, chuẩn bị tinh thần cho một thử thách khốc liệt. Phạm Vân hơi nghiêng người về phía trước, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm, còn Tống Hạo chỉ lặng lẽ gật đầu.

“Nhiệm vụ này tuyệt đối cơ mật. Không được tiết lộ với bất kỳ ai, kể cả với những đồng đội khác trong cơ quan.” Trần Dương tiếp tục, giọng hắn trầm xuống như nhấn mạnh thêm tầm quan trọng: “Nếu thất bại, hậu quả sẽ khôn lường, và rất nhiều người sẽ phải bỏ mạng.”

Phạm Vân nhíu mày, nhưng giọng nói lạnh lùng của nàng vang lên đầy quyết tâm:

“Thưa trung tá, đội của người đã sẵn sàng.”

Tống Hạo liếc nhìn đồng đội rồi gật đầu chắc nịch:

“Chúng ta sẽ không để ngài phải thất vọng.”

Chứng kiến thái độ dứt khoát của họ dù chưa rõ nhiệm vụ cụ thể, ánh mắt Trần Dương dịu đi đôi chút, lộ ra niềm tin và sự tự hào dành cho cấp dưới. Hắn khẽ mỉm cười, nhưng nụ cười ấy chỉ như ánh chớp thoáng qua trong cơn giông.

“Tốt.” Hắn nói, giọng nhẹ hơn nhưng vẫn đầy sắc bén: “Hãy dốc toàn lực, hoàn thành nhiệm vụ bằng mọi giá. Sau đây là nhiệm vụ của cả ba...”

Bầu không khí trong phòng như đông cứng lại, sự im lặng bao trùm. Lưu Kỳ, Phạm Vân và Tống Hạo không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ tiếp nhận mệnh lệnh. Sự tin tưởng tuyệt đối và quyết tâm sắt đá đã ngấm sâu vào máu thịt của họ.

Khi ba chiến sĩ rời đi, Trần Dương lại một mình trong căn phòng tĩnh lặng. Hắn nhìn ra cửa sổ, ánh mắt hướng về phía xa xăm. Dù rất muốn thân hành thi hành nhiệm vụ nhưng hắn hiểu rằng, nếu bản thân ra mặt sẽ gây ra những nghi vấn không cần thiết.

Hiện tại, cách tốt nhất là chọn ra ba đội viên mà hắn tin tưởng nhất. Cả ba người họ, theo một khía cạnh nào đó, đều mang ơn Trần Dương vì đã được hắn giúp đỡ rất nhiều. Thế nhưng, trước cám dỗ của tiền bạc, liệu có mấy ai giữ được bản thân thanh liêm?

Trong căn phòng kính rộng lớn của một tòa nhà chọc trời, không gian văn phòng mang vẻ uy quyền tuyệt đối với nội thất gỗ tối màu được chăm chút từng chi tiết. Ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn hắt lên, tạo nên bầu không khí lạnh lẽo, tựa như nơi mà mọi âm mưu đều được vạch ra trong bóng tối.

Phía sau chiếc bàn làm việc lớn là Bạch Thiên – giám đốc của công ty Lottery, một người đàn ông trung niên lịch lãm nhưng đầy uy nghiêm. Ánh mắt y sắc lạnh như dao, phản chiếu ánh sáng từ màn hình máy tính hiển thị những con số khổng lồ đang nhảy múa.

Y gõ nhẹ những ngón tay thon dài lên mặt bàn gỗ, từng nhịp đều đặn nhưng chứa đựng áp lực nặng nề. Giọng nói trầm thấp của y vang lên, chậm rãi nhấn mạnh từng từ:

“Một trăm sáu mươi bảy tỷ, tám trăm năm mươi bảy triệu, một trăm bốn mươi hai nghìn, tám trăm năm mươi bảy đồng...”

Mỗi khi nhắc đến con số, ánh mắt y càng thêm sắc bén, như một con thú săn mồi vừa phát hiện ra kẻ thù nguy hiểm.

Đứng trước bàn làm việc là Lý Hạo, một nhân viên cấp cao của tập đoàn. Trán hắn lấm tấm mồ hôi, khuôn mặt tái nhợt như sáp, đôi tay run rẩy bám chặt vào mép áo như thể chỉ cần buông ra là sẽ rơi xuống vực thẳm.

“Ngươi có biết con số này có nghĩa là gì không?” Bạch Thiên cất tiếng, từng chữ như lưỡi dao xé toạc không gian yên tĩnh.

Lý Hạo run rẩy, giọng lắp bắp:

“Dạ... đó là... một số tiền... rất lớn.”

Bạch Thiên nhếch môi, nụ cười lạnh lẽo như băng giá:

“Rất lớn? Đúng, lớn đến mức có thể mua được vài chục, thậm chí là vài trăm cái mạng của ngươi đấy.”

Lời nói sắc bén ấy đâm thẳng vào tâm trí Lý Hạo, khiến cơ thể hắn run lên bần bật, đôi chân gần như khuỵu xuống.

Bạch Thiên từ tốn đứng dậy, từng bước đi chậm rãi nhưng mang theo khí thế của kẻ thống trị. Ánh mắt y không rời khỏi đối phương, như mãnh thú rình rập con mồi. Dừng lại trước mặt Lý Hạo, y đặt bàn tay lên vai hắn, lực siết vừa đủ khiến hắn giật thót mình.

“Nghe cho rõ đây.” Giọng y hạ thấp, từng từ rót vào tai đối phương như một lời nguyền rủa: “Có kẻ đã trúng giải độc đắc. Không chỉ một trăm sáu mươi bảy tỷ, mà còn một trăm bốn mươi ba tỷ khác... tất cả diễn ra cùng một thời điểm. Ngươi nghĩ đây chỉ là ngẫu nhiên sao?”

Lý Hạo há hốc miệng, mắt mở lớn kinh hãi, không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Bạch Thiên nghiêng người, gằn giọng, ánh mắt như xuyên thấu linh hồn đối phương:

“Đây không phải là trúng số thông thường, mà là có kẻ đang phá hoại. Và số tiền mà đối phương lấy đi vốn thuộc về một vị đại nhân đang cần rửa tiền. Làm họ phật lòng, không chỉ ngươi mà cả ta cũng sẽ phải biến mất khỏi thế gian này.”

Câu nói như tiếng sấm nổ bên tai khiến Lý Hạo đứng không vững. Bàn tay Bạch Thiên trên vai hắn siết chặt thêm, cảm giác đau thấu xương khiến hắn tỉnh táo lại trong sợ hãi.

“Ngươi có hai lựa chọn.” Giọng Bạch Thiên lạnh lùng đến đáng sợ: “Một là xử lý êm đẹp chuyện này, hoặc là...”

Y dừng lại một nhịp, đôi mắt tối đen như vực sâu nhìn thẳng vào Lý Hạo:

“... đi nuôi cá cùng cả gia đình ngươi.”

Lý Hạo run lẩy bẩy, gần như sụp xuống, miệng thì thào không thành tiếng:

“Người... người... y chọn... cách thứ nhất! Cách thứ nhất!”

Bạch Thiên nở nụ cười nhạt nhưng không chút ấm áp. Y rút điện thoại ra bấm vài phím, ánh mắt vẫn không rời khỏi khuôn mặt nhợt nhạt của Lý Hạo.

“Đừng có ý định bỏ trốn.”

Giọng y trầm xuống, âm điệu như từ địa ngục vọng về làm sống lưng Lý Hạo lạnh toát:

“Bởi vì giờ này, người của ta đã đến chỗ người nhà của ngươi rồi.”

Lý Hạo sững sờ, tia hy vọng cuối cùng trong mắt hắn vụt tắt. Hắn hiểu rằng gia đình mình đã bị khống chế, mọi đường lui đều bị cắt đứt. Lời nói của Bạch Thiên như gọng kìm siết chặt lấy hắn, đẩy hắn vào hố sâu tuyệt vọng.

Từ giây phút đó, Lý Hạo biết rõ cuộc đời mình đã hoàn toàn trở thành một con tốt trong tay người đàn ông trước mặt.