ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 24: Trong Bóng Tối Ngầm

Chiếc xe van màu đen lặng lẽ đỗ tại một góc khuất trong con hẻm vắng. Ánh nắng buổi sáng chiếu rọi, làm hiện lên mờ ảo những bóng người thưa thớt qua lại. Bên trong xe, không khí trở nên ngột ngạt bởi sự tập trung cao độ của cả ba người.

Tống Hạo ngồi trước bàn điều khiển, ánh mắt không rời khỏi màn hình chính, nơi hiển thị các thông tin liên quan đến nhiệm vụ. Ánh sáng xanh từ màn hình khiến gương mặt hắn thêm phần sắc lạnh. Phía sau, Phạm Vân và Lưu Kỳ đang gấp rút hoàn thiện việc cải trang.

Phạm Vân ngồi trước một chiếc gương nhỏ gắn trên vách xe, tay cầm cọ tỉ mỉ dặm từng lớp phấn nâu xỉn lên khuôn mặt. Chiếc áo sơ mi nhăn nhúm cùng chiếc quần vải bạc màu khiến dáng vẻ của nàng trở nên khắc khổ, chẳng khác nào một phụ nữ trung niên đang lam lũ sinh tồn. Nàng còn cẩn thận đeo thêm đôi kính cũ kỹ, gọng kính thậm chí còn được buộc lại bằng một sợi dây nhỏ.

Lưu Kỳ ngồi bên cạnh, trên người là bộ đồng phục xe ôm công nghệ màu xanh lá, chiếc áo khoác điểm xuyết mấy vết bụi bẩn trông rất chân thực. Hắn đội mũ bảo hiểm kèm kính chắn, đeo thêm túi giao hàng phía sau lưng. Vừa cài tai nghe siêu nhỏ, hắn vừa kiểm tra chiếc điện thoại vốn được dùng làm công cụ hành nghề giả.

Lưu Kỳ khẽ liếc nhìn Phạm Vân qua gương, vẻ tò mò hiện rõ trong mắt: — Nàng thực sự định vào đó với bộ dạng này sao? Trông... khác biệt quá.

Phạm Vân mỉm cười nhạt, không rời mắt khỏi gương: — Khác biệt mới tốt. Sẽ không ai chú ý đến một người phụ nữ trung niên khắc khổ. Còn ngươi thì sao? Hóa thân thành tài xế xe ôm, liệu có qua mắt được bọn họ không?

Lưu Kỳ nhún vai, vỗ nhẹ vào túi giao hàng: — Chỉ cần không bắt y giao hàng thật thì mọi chuyện đều ổn cả.

Tống Hạo ngẩng lên từ màn hình, giọng trầm thấp: — Đừng coi thường nhiệm vụ lần này. Không đơn giản chỉ là lấy tiền thưởng vé số đâu. Công ty xổ số này từng bị đồn đoán có liên quan đến hoạt động rửa tiền và thiếu minh bạch. Tuy nhiên, tất cả vẫn chỉ dừng lại ở mức tin đồn, chưa có bằng chứng cụ thể.

Phạm Vân quay lại, ánh mắt hiện lên chút nghi hoặc: — Nhưng chẳng phải những công ty kiểu này thường xuyên bị kiểm tra sao? Làm sao họ có thể qua mặt được tất cả?

Tống Hạo trầm ngâm, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn điều khiển. Sau một hồi im lặng, hắn nói: — Có rất nhiều cách để che giấu. Quan trọng hơn, lần này chúng ta không chỉ đối đầu với một công ty, mà có khả năng là cả một hệ thống phức tạp phía sau. Hẳn là vụ này liên quan đến một bê bối lớn hơn nhiều.

Lưu Kỳ nhướn mày, nhìn chằm chằm vào Tống Hạo: — Vậy tại sao chỉ có ba người chúng ta thực hiện nhiệm vụ này? Ngài Trần biết rõ chuyện lớn như vậy cần phải có đội ngũ hỗ trợ tốt hơn chứ?

Phạm Vân xen vào, giọng hạ thấp: — Lại là một lần tự ý hành động của ngài ấy. Chắc mọi người vẫn nhớ vụ hôm qua, khi ngài Trần bị khiển trách vì huy động lực lượng trái phép.

Không khí trong xe chùng xuống khi cả ba cùng nhớ lại sự kiện trước đó. Họ biết Trần Dương luôn sẵn sàng đặt cược để đạt được mục tiêu, nhưng lần này, bọn hắn cảm nhận được mức độ nguy hiểm đã vượt xa dự đoán.

Tống Hạo quay sang hai đồng đội, ánh mắt không hề nao núng: — Dù thế nào, ngài ấy vẫn tin tưởng giao nhiệm vụ này cho chúng ta. Đó không chỉ là mệnh lệnh, mà còn là niềm tin. Đừng quên điều đó.

Lưu Kỳ siết chặt nắm đấm, gật đầu: — Phải rồi. Chúng ta đã từng đối mặt với những tình huống tệ hơn thế này. Lần này cũng vậy, sẽ không để ngài ấy thất vọng.

Phạm Vân chỉnh lại kính, đứng dậy, giọng chắc nịch: — Được rồi, tôi đã sẵn sàng. Lưu Kỳ, nhớ bám sát tôi. Còn Tống Hạo, nhiệm vụ chỉ huy giao cho huynh.

Tống Hạo khẽ gật đầu, ánh mắt sắc bén như dao găm xuyên qua bóng tối. Hắn dặn dò lần cuối: — Mọi người nghe rõ, một khi vào trong, không có chỗ cho sai lầm. Đây không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là cuộc chiến với một hệ thống khổng lồ. Đừng để bất kỳ ai phát hiện... nếu không, sẽ chẳng có ai cứu được chúng ta đâu.

Hắn nói tiếp: — Giữ liên lạc và phải hết sức cẩn thận. Không ai được hành động đơn độc. Đừng quên mã lệnh. Nếu có biến cố, ưu tiên hàng đầu là rút lui.

— Rõ! — Lưu Kỳ cùng Phạm Vân đồng thanh đáp lời.

Cả ba trao nhau ánh mắt kiên quyết. Nhiệm vụ lần này vô cùng hiểm hóc, bọn hắn không dám có chút sơ suất.

Phạm Vân cùng Lưu Kỳ mang theo những tờ vé số, nhanh chóng hòa mình vào nhịp sống đô thị. Thoạt nhìn, họ không khác gì những người lao động bình thường đang mang theo tâm trạng vừa vui mừng vừa lo âu vì vận may bất ngờ.

Đại sảnh của công ty xổ số là một không gian sáng rực ánh đèn neon, tấp nập người ra vào. Tiếng nói chuyện, tiếng bước chân hòa lẫn với âm thanh từ loa thông báo khiến nơi đây đầy sức sống nhưng cũng không kém phần hỗn loạn.

Phạm Vân, trong dáng vẻ phụ nữ trung niên khắc khổ, bước vào đại sảnh với điệu bộ khép nép. Nàng khẽ siết chặt quai túi vải khi có người đi lướt qua. Lòng bàn tay nàng ướt đẫm mồ hôi, nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ bối rối, nhu nhược của một kẻ quê mùa. Ánh mắt nàng kín đáo quét qua xung quanh, ghi nhớ từng lối đi và từng gương mặt. Cảm giác như mỗi bước chân đang dẫn nàng vào một cái bẫy thiên la địa võng.

Nàng hòa vào dòng người đang xếp hàng tại quầy tiếp khách, đầu cúi thấp để tránh gây chú ý. Cách đó không xa, Lưu Kỳ trong bộ đồng phục xe ôm đứng gần cửa, tay cầm điện thoại nhưng mắt không rời khỏi Phạm Vân. Hắn giữ khoảng cách vừa đủ để quan sát, đôi lúc giả vờ bấm máy như đang bận rộn chờ đơn hàng mới.

Phạm Vân chậm rãi tiến đến quầy tiếp tân. Sau vài câu hỏi cơ bản, nàng nhẹ nhàng đặt tờ vé số lên bàn, giọng nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng: — Đây là tờ vé tôi trúng độc đắc, tôi muốn nhận thưởng.