Chương 4: Những Bước Chạy Đầu Tiên (2)
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí trong lành tràn đầy lồng ngực. Nhìn bầu trời xanh rộng lớn, tâm tư hắn có phần ngổn ngang. Hắn thầm hy vọng rằng những gì đã trải qua thật sự chỉ là một giấc mơ dài.
Sau vài vòng quanh công viên, Trần Kiệt dù ban đầu than vãn nhưng cũng đã quen nhịp, bắt đầu chạy đều và cười đùa cùng anh trai. Trần Dương vẫn giữ vẻ nghiêm nghị nhưng trong mắt hiện rõ sự tự hào khi nhìn hai con.
Khi mặt trời dần lên cao, công viên trở nên náo nhiệt hơn. Tiếng cười nói, tiếng xe cộ xa xa hòa cùng âm thanh của thiên nhiên tạo nên một khung cảnh yên bình – một khung cảnh mà Trần An biết sẽ không còn kéo dài nếu không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng.
Trần An ngồi xuống băng ghế đá, ánh mắt xa xăm nhìn về phía những tia nắng xuyên qua tán lá. Hắn chìm vào dòng suy nghĩ, nơi hình ảnh quá khứ và tương lai đan xen như một thước phim quay chậm. Trần Dương bước đến ngồi xuống cạnh hắn, trầm ngâm quan sát một hồi lâu.
Hai cha con vốn ít khi tâm sự, vì vậy phải mất một lúc Trần Dương mới mở lời:
“Con không giống mọi khi.” Ông nói, giọng đều đều nhưng không giấu được sự tò mò. “Là vì cơn ác mộng đó sao? Hay là có chuyện gì khó nói với cha mẹ?”
Giọng ông lúc này không còn nghiêm khắc mà mang theo sự quan tâm chân thành. Ông nhìn sâu vào mắt con trai như muốn tìm kiếm câu trả lời. Vốn luôn tin vào bản năng, ông cảm nhận được con trai mình đang che giấu một bí mật vô cùng lớn lao.
Trần An im lặng vài giây để sắp xếp lại suy nghĩ, cuối cùng khẽ đáp với tông giọng trầm thấp:
“Đúng vậy thưa cha. Một cơn ác mộng rất đáng sợ... và đầy tuyệt vọng.”
Trong đầu hắn, từng hình ảnh kinh hoàng lại hiện lên rõ mùng một: những đồng đội hy sinh, cha ngã xuống trong cuộc chiến, mẹ và em trai quằn quại trong đau đớn bệnh tật. Hắn nhớ rõ khoảnh khắc bản thân bị bầy kiến biến dị xé xác, cảm giác bất lực và đau đớn tột cùng. Cơ thể hắn bất giác run lên nhẹ.
Bỗng nhiên, một bàn tay rắn chắc vỗ mạnh vào lưng khiến hắn giật mình tỉnh tỉnh táo lại. Trần Dương nhìn con trai với ánh mắt sắc bén. Là một trung tá đặc nhiệm, ông không lạ gì biểu hiện của những người vừa bước ra từ cõi chết hoặc trải qua một cuộc chiến cam go.
“Nghe này,” Trần Dương kiên định nói, “dù cơn ác mộng đó có tàn khốc đến đâu thì nó cũng đã qua rồi. Việc của con bây giờ là tiến về phía trước, đừng để nó níu chân con lại.”
Trần An hít sâu, cảm giác như cha đã nhận ra điều gì đó. Hắn lặng lẽ ngồi đó, đôi bàn tay vô thức siết chặt. Hắn hiểu đây là cơ hội tốt nhất để bắt đầu, nhưng nếu tiết lộ sự thật, liệu cha có nghĩ hắn bị điên hay hoang tưởng?
“Liệu nói ra mọi người có tin mình không? Hay họ sẽ nghĩ mình đã mất trí?”
Ý nghĩ đó thoáng qua, nhưng rồi hắn kìm nén nỗi sợ, ngẩng đầu nhìn cha với ánh mắt kiên định:
“Cha, nếu con nói rằng tương lai toàn thể nhân loại sẽ diệt vong, liệu cha có tin không?”
Câu nói khiến Trần Dương khựng lại, đôi lông mày nhíu chặt. Ông từng đoán con trai sẽ kể về chuyện gia đình, không ngờ lại là chuyện của cả nhân loại. Đây là điều khó tin, nhưng với bản năng của một người cha và một người lính, ông biết con trai đang cần sự ủng hộ nhất.
“Con có thể đưa ra một bằng chứng nào đó không?” Trần Dương đáp, môi thoáng nở nụ cười. “Nếu con chứng minh được, cha sẽ tin và làm theo những gì con nói mà không chút do dự. Cha hứa.”
Lời nói của ông khiến Trần An vừa ấm lòng vừa xúc động. Trong ký ức của hắn, cha luôn nghiêm khắc và ít khi bộc lộ tình cảm, nhưng lần này ông đã sẵn sàng đặt niềm tin vào hắn.
Hắn đang định nói tiếp thì Trần Kiệt từ xa chạy lại, tay cầm ba ly cà phê:
“Cha, anh hai, cà phê đây!” Y nói lớn, tò mò nhìn hai người: “Hai người đang nói chuyện gì mà trông nghiêm trọng thế?”
Trần Dương cười khẽ, giọng nửa đùa nửa thật: “Anh hai con bảo rằng tương lai thế giới sắp diệt vong rồi.”
Trần Kiệt nghe vậy liền phá lên cười: “Haha! Anh hai chắc lại xem phim quá 180 phút rồi chứ gì!”
Trần An khẽ lắc đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười mờ nhạt. Hắn biết rõ đây không phải trò đùa. Cơn ác mộng ấy chính là hiện thực mà hắn phải ngăn chặn bằng mọi giá. Kế hoạch cần phải bắt đầu ngay từ lúc này, đây chính là một cuộc chạy đua với thời gian.