ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 32: Người Lạ Trong Phòng Thí Nghiệm

Trong phòng thí nghiệm yên tĩnh, ánh sáng trắng từ dãy đèn huỳnh quang phản chiếu trên mặt bàn thép không gỉ, tạo nên một không gian lạnh lẽo nhưng ngăn nắp. Từ bên ngoài, tiếng ve kêu râm ran vọng lại từ những tán cây xanh trong khuôn viên trường, báo hiệu buổi trưa đang đến gần. Ngược lại với sự ồn ã ấy, không khí bên trong vẫn giữ nguyên vẻ nghiêm ngặt và tập trung tuyệt đối.

Trần An đứng trước hai ống thủy tinh trụ lớn được chế tạo từ vật liệu chịu lực đặc biệt, lớp vỏ ngoài gia cố thêm các vòng kim loại chắc chắn để chống lại áp suất cực cao. Bên trong chúng là những mẫu vật quý giá: một nhóm tôm càng biển sâu cùng các cá thể Copepoda nhỏ bé. Tất cả đều là sinh vật sống ở vùng biển sâu từ 4000 mét trở lên, vốn là nguyên liệu không thể thiếu để điều chế BioAdaptin-X.

Dù đã chuẩn bị đầy đủ, Trần An hiểu rằng bản thân không thể tiến hành bất kỳ công đoạn chế tác nào một mình. Quy trình lần này đòi hỏi sự phối hợp của ít nhất ba người với những thao tác chính xác tuyệt đối. Không muốn lãng phí thời gian, y mở máy tính, bắt đầu rà soát lại các bước thực hiện và kiểm tra thông số cần thiết, ánh mắt sắc bén không bỏ sót bất kỳ chi tiết nhỏ nào.

Lúc này, Kenji Takahashi – một nghiên cứu sinh người Nhật, đồng thời là học trò của tiến sĩ – đi ngang qua và chú ý đến Trần An. Người này có dáng người cân đối, chiều cao trung bình, mái tóc đen vuốt nhẹ ra sau cùng cặp kính tròn thanh mảnh, toát lên vẻ tri thức điềm tĩnh. Vốn là người luôn tôn trọng quy tắc, sự hiện diện của một người lạ như Trần An khiến y không khỏi thắc mắc.

Y thầm nghĩ: "Tại sao hắn vẫn còn ở đây? Phòng thí nghiệm này chỉ dành cho nhóm của thầy... Chẳng lẽ hắn không đơn thuần là sinh viên hỗ trợ?"

Kenji chậm rãi tiến lại gần, định dùng tiếng Anh để nhắc nhở Trần An rằng đây là không gian làm việc riêng của tiến sĩ Viktor. Tuy nhiên, trước khi y kịp mở lời, Dimitri đã bất ngờ gọi giật lại bằng tiếng Nga:

— Kenji, lại đây, tôi cần anh kiểm tra mẫu phản ứng sinh hóa một lần nữa.

Kenji thoáng chần chừ nhưng rồi cũng gật đầu quay đi, không nói thêm gì nữa.

Đúng lúc đó, Kỳ Thanh bước vào, trên tay cầm túi giấy đựng đồ ăn nhẹ cùng vài chai nước và cà phê. Khi nàng vừa định đặt chúng lên bàn trống bên cạnh, giọng nói nghiêm nghị của Trần An đã vang lên, đều đặn nhưng đầy uy quyền:

— Kỳ Thanh, em không biết nội quy phòng thí nghiệm là không được mang thức ăn và đồ uống vào sao? Nếu muốn dùng, hãy ra ngoài.

Câu nói lạnh lùng của hắn khiến Kỳ Thanh khựng lại. Ánh mắt nàng lóe lên tia bực bội, nhưng không muốn gây chuyện vào lúc này, nàng đành nén sự khó chịu, xách túi đồ ra dãy bàn phía ngoài.

Ở một góc khác, Natalia – người luôn khắt khe với các quy tắc – liếc nhìn Kỳ Thanh bằng vẻ khinh thường. Nàng buông lời mỉa mai bằng tiếng Nga:

— Ngay cả sinh viên ở đây cũng không biết quy định cơ bản nhất là không được mang thức ăn vào phòng thí nghiệm sao?

Dù không hiểu tiếng Nga, Kỳ Thanh vẫn nhận ra sự miệt thị trong ánh mắt của Natalia. Nàng mím chặt môi, cố gắng giữ bình tĩnh. Thấy bầu không khí trở nên căng thẳng, Dimitri và Emma liền bước tới xoa dịu. Dimitri giữ giọng vui vẻ:

— Không sao đâu, ai cũng có lúc phạm lỗi nhỏ khi mới bắt đầu. Lần sau nhớ kỹ quy tắc là được.

Emma cũng gật đầu phụ họa, nở nụ cười thân thiện với Kỳ Thanh:

— Đúng vậy, không có gì to tát cả. Cô cứ để đồ ở bên ngoài, lát nữa chúng tôi sẽ dùng. Cảm ơn sự chu đáo của cô.

Dù lời nói nhẹ nhàng, Kỳ Thanh vẫn hiểu đó là lời nhắc nhở pha lẫn cảnh cáo kín đáo. Nàng nén lòng, gật đầu cảm ơn rồi tìm một góc trong phòng để chờ đợi tiến sĩ Viktor cùng vị đệ tử bí ẩn kia xuất hiện. Nàng cũng bắt chước Trần An, mở máy tính lên làm việc vì cho rằng hắn chỉ đang dùng cách này để giết thời gian.

Về phần Trần An, sau khi chứng kiến toàn bộ sự việc, y chỉ lặng lẽ ghi nhớ thái độ của từng người. Y hiểu rằng để quản lý tốt một đội ngũ, việc nắm bắt tính cách của mỗi cá nhân là điều tiên quyết để tránh những xung đột không đáng có sau này.

Ở một nơi khác, tiến sĩ Viktor vừa hoàn thành cuộc phỏng vấn với hiệu trưởng và giới báo chí. Ông vội vàng rảo bước trên hành lang dài dẫn đến phòng thí nghiệm. Với vóc dáng cao gầy, mái tóc hoa râm và gương mặt góc cạnh đầy cương nghị, ông tỏa ra phong thái của một người bận rộn và đầy quyền lực. Những sinh viên xung quanh không khỏi ngoái nhìn bằng ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn tò mò.

Bên cạnh ông, trợ lý Alexei với vóc dáng thấp hơn đôi chút đang cố gắng bắt kịp bước chân quyết đoán của vị tiến sĩ. Trên đường đi, tiến sĩ Viktor không ngừng trách móc:

— Chúng ta đã lãng phí quá nhiều thời gian cho những việc vô bổ. Alexei, đáng lẽ cậu phải làm tốt hơn. Cậu có biết chúng ta đang phải chạy đua với thời gian không?

Alexei cúi đầu, nhỏ giọng đáp:

— Vâng, thưa ngài. Tôi xin lỗi.

Khi cả hai đến trước cửa phòng thí nghiệm, ánh mắt tiến sĩ Viktor lập tức dừng lại ở đống đồ ăn và chai nước để lộn xộn gần lối vào. Gương mặt ông thoáng nhăn lại, đôi lông mày nhíu chặt:

— Thật không thể tin được. Ai lại mang đồ ăn đến gần khu vực này? Alexei, ngay cả việc này mà cậu cũng không kiểm soát được sao?

Alexei im lặng, nhanh chóng bước tới dọn dẹp những thứ đó sang một bên để tránh làm ông phật ý thêm.

Cánh cửa phòng thí nghiệm mở ra, tất cả mọi người bên trong đồng loạt quay lại. Tiến sĩ Viktor bước vào, ánh mắt sắc bén nhanh chóng quét qua toàn bộ căn phòng để đánh giá mọi thứ, từ cách sắp xếp thiết bị đến thái độ của những người có mặt. Nhìn thấy bốn học trò của mình, ông khẽ thở dài, đôi mắt lộ vẻ thất vọng nhưng nhanh chóng lấy lại sự điềm tĩnh.

Dimitri, Natalia, Emma và Kenji đều nở nụ cười rạng rỡ, lần lượt cúi chào:

— Thầy! Thầy đã đến rồi!

Trợ lý Alexei đứng sang một bên, giữ vẻ im lặng quen thuộc. Ở phía sau, Trịnh Kỳ Thanh kiên nhẫn chờ đợi cơ hội. Khi tiến sĩ Viktor nhận ra sự hiện diện của nàng, ông hơi nhướng mày như đang cố nhớ lại danh tính của người đối diện.

Thấy vậy, Kỳ Thanh lập tức bước lên, lễ phép chào hỏi bằng tiếng Anh:

— Thưa tiến sĩ, em là Trịnh Kỳ Thanh. Em được giảng viên nhờ hỗ trợ vận chuyển đạo cụ và chuẩn bị một số công việc nhỏ tại đây. Em rất ngưỡng mộ công trình của ngài và cảm thấy vinh dự khi được góp chút sức mọn.

Tiến sĩ Viktor nở nụ cười hiền hòa, gật đầu đáp lại:

— Cảm ơn em, Kỳ Thanh. Hãy gửi lời cảm ơn của tôi đến giảng viên của em. Sự hỗ trợ này rất đáng quý.

Lời cảm ơn ấy khiến Kỳ Thanh cảm thấy mình đã tiến gần hơn đến mục tiêu. Tuy nhiên, nàng hiểu đây mới chỉ là khởi đầu. Ngay lúc này, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Trần An – người vẫn đang điềm nhiên gõ máy tính và chuẩn bị thiết bị mà không hề ngẩng đầu lên. Sự thờ ơ của hắn khiến bầu không khí trở nên kỳ quái.

Dimitri nhíu mày, thì thầm với Emma:

— Này Emma, em có thấy hắn kỳ lạ không? Nếu chỉ là người hỗ trợ, sao lại không lên chào hỏi thầy?

Emma nhún vai, tỏ ý không rõ. Ngay cả Kỳ Thanh cũng cảm thấy khó hiểu và có phần bực mình. Nàng không hiểu vì sao Trần An lại bỏ lỡ cơ hội quý giá này để tiếp cận tiến sĩ.

Điều khiến nàng ngạc nhiên hơn cả là tiến sĩ Viktor không hề tỏ ra khó chịu. Ông chỉ quan sát Trần An trong vài giây rồi quay lại trò chuyện với các học trò, như thể đây là một chuyện hết sức bình thường.

Trước khi Kỳ Thanh kịp thắc mắc thêm, trợ lý Alexei đã tiến lại gần nàng. Người này cúi đầu lịch sự nhưng giọng nói lại vô cùng cứng rắn:

— Cô Trịnh, cảm ơn sự hỗ trợ của cô. Tuy nhiên, hiện tại chúng tôi cần không gian riêng để làm việc. Phiền cô ra ngoài cho.

Kỳ Thanh thoáng giật mình nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ tự tin, nàng gật đầu mỉm cười:

— Vâng, tôi hiểu. Chúc tiến sĩ và mọi người làm việc thuận lợi.

Nàng bước ra ngoài, lòng vẫn đầy nghi hoặc. Phải chăng chiếc thẻ ra vào của Trần An là do chính tiến sĩ Viktor đưa cho? Nàng biết đây chưa phải lúc để tìm hiểu, trong đầu bắt đầu hình thành một kế hoạch khác.

Khi cánh cửa phòng thí nghiệm khép lại, bầu không khí bên trong trở nên nghiêm túc hơn hẳn. Tiến sĩ Viktor quay sang nhóm học trò, sau đó gọi Trần An lại để bắt đầu giới thiệu hắn với bọn họ.