Chương 33: Thành Công
Trong phòng thí nghiệm, không khí có phần lắng đọng khi trợ lý Alexei đi ra ngoài, nhường lại không gian cho thầy trò bọn họ.
Tiến sĩ Viktor bước chậm rãi đến giữa phòng, ánh mắt sắc bén quét qua bốn học trò. Hắn đưa tay ra hiệu cho họ tập trung, rồi chậm rãi lên tiếng bằng giọng trầm uy nghi:
— Dựa vào biểu cảm của mấy đứa, có lẽ các em đang thắc mắc về thiếu niên này, đúng không?
Mọi mắt đổ dồn về phía Trần An, người vẫn đứng điềm tĩnh bên bàn thí nghiệm, như thể những gì sắp diễn ra không liên quan đến mình. Tiến sĩ Viktor tiếp tục, ngữ điệu trở nên nghiêm trang hơn:
— Giới thiệu với các em, đây là Trần An. Từ hôm nay, hắn sẽ là người phụ trách toàn bộ thí nghiệm của dự án ProtoVita tại đây.
Cả bốn người Natalia, Kenji, Dimitri và Emma đều sững sờ khi nghe thầy thông báo rằng chàng trai trẻ này mới là người phụ trách dự án, chứ không phải ông. Dimitri không kìm được, lẩm bẩm bằng tiếng Nga:
— Không thể nào... Một sinh viên trẻ tuổi như vậy sao?
Chưa kịp phản ứng thêm, Trần An đã bắt đầu giới thiệu bằng tiếng Nga trôi chảy. Giọng nói của hắn bình thản nhưng chất chứa đầy uy lực, cùng sự tự tin hiếm thấy ở độ tuổi này:
— Ta là Trần An, hai mươi bốn tuổi. Rất vui được gặp và làm việc cùng mọi người.
Sự ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt từng người. Natalia tròn mắt nhìn hắn, hoàn toàn bất ngờ trước khả năng ngoại ngữ của đối phương. Đồng thời, nàng cũng cảm thấy có chút ngại ngùng. Nếu Trần An biết tiếng Nga, chẳng phải những gì nàng nói từ đầu đến giờ đều bị nghe sạch rồi sao? Thậm chí người ta còn không thèm lên tiếng, mặc kệ nàng tự diễn như một kẻ ngốc.
Emma khẽ che miệng kinh ngạc, còn Kenji thì cố giấu sự bối rối, thầm cảm ơn vì bản thân đã không lỡ lời với vị cộng sự trẻ tuổi này.
Tiến sĩ Viktor thấy biểu hiện của đám học trò thì lên tiếng giải thích:
— Ta biết các em đang nghĩ gì. — Tiến sĩ Viktor lạnh lùng nhìn bọn họ. — Tại sao phải nghe lệnh từ một người trẻ như vậy? Ta sẽ trả lời.
Hắn dừng lại một chút rồi khẳng định:
— Bởi vì Trần An là một thiên tài có kiến thức ngang tầm với ta.
Lời khẳng định như sét đánh ngang tai khiến cả bốn người đều cứng đờ, không nói nên lời. Viktor tiếp tục, giọng nghiêm nghị nhưng đầy tự hào:
— Không ai khác ngoài Trần An là người đã cải tiến công thức ProtoVita. Hợp chất sinh học này sẽ mở ra thời đại mới cho ngành dược sinh học.
Biết đám học trò còn nhiều điều hoài nghi, hắn lập tức mở màn hình lớn, hiển thị sơ đồ cấu trúc sinh hóa phức tạp của ProtoVita:
— ProtoVita không chỉ tái tạo tế bào tổn thương, kích thích tái sinh mô ở cấp độ phân tử, giúp kéo dài tuổi thọ và phục hồi các chức năng sinh học vượt trội, mà còn cải tiến hệ miễn dịch.
— Như các em đã biết, có hai cách cơ bản để cơ thể chống lại mầm bệnh: một là dựa vào kháng sinh cùng thuốc, hai là dựa vào vaccine. Nhưng với ProtoVita, hệ miễn dịch sẽ gần như được nâng cấp hoàn toàn. Nó sẽ tự thích nghi để chống chọi lại với mầm bệnh mà không cần thuốc mồi.
Mọi người chết lặng khi nghe công dụng của thứ thuốc này, một loại dược tề thoạt nghe không khác gì trong phim khoa học viễn tưởng. Emma ngỡ ngàng thì thầm:
— Nếu điều này là thật... thì đây đúng là phép màu khoa học.
Natalia, Dimitri và Kenji giờ đây chỉ biết im lặng. Họ không thể tin rằng một người trẻ như Trần An lại có thể tạo ra thứ thần kỳ đến vậy. Không để họ có thời gian suy nghĩ nhiều, Tiến sĩ Viktor lấy ra bốn bản hợp đồng bảo mật tuyệt đối:
— Nếu muốn tham gia dự án này, các em phải ký vào đây. Đây không phải là một đề nghị, mà là điều kiện tiên quyết.
Cả bốn người nhìn nhau, không ai muốn từ bỏ cơ hội ngàn năm có một này. Những chữ ký nhanh chóng được đặt xuống, cùng với đó là tham vọng và khát khao hiện rõ trong mắt họ. Bởi nếu loại thuốc này thành công, bọn họ không chỉ có tiền tài, danh vọng mà còn được ghi danh vào sử sách.
Thấy bọn họ đều đã ký xong, Viktor gật đầu ra hiệu cho Trần An bắt đầu.
Trần An cũng không để mất thời gian, hắn bắt đầu phân công công việc:
— Dimitri, anh phụ trách đưa mẫu vật qua quá trình ly tâm tốc độ cao trong môi trường áp suất. Cách làm cùng số liệu ta đã chuẩn bị sẵn, anh cứ dựa theo đó mà thực hiện.
— Kenji, kiểm tra độ ổn định của hợp chất gốc.
— Emma, chuẩn bị dung dịch đệm và dung môi sinh học.
— Natalia, chị chuẩn bị màng lọc phân tử nano đi, chúng ta cần nó để cô lập các collagen loại sâu, elastin biển sâu và các protein chịu áp.
Thoạt đầu, cả bốn đều có chút lưỡng lự, vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng vào năng lực của hắn. Nhưng chỉ sau vài phút làm việc, họ nhanh chóng nhận ra Trần An không chỉ là một thiên tài lý thuyết mà còn là một chuyên gia thực chiến với phong thái chuyên nghiệp tuyệt đối.
Kenji ban đầu vẫn còn nghi hoặc, nhưng khi nhìn Trần An thao tác từng bước chính xác đến mức không chê vào đâu được, hắn không khỏi thán phục trong lòng: "Người này là một chuyên gia thực thụ!"
Emma thì thỉnh thoảng lại lén quan sát Trần An. Ánh mắt nàng giờ đây tràn đầy sự ngưỡng mộ. Nàng nhớ lại những lần mình vất vả chỉ để nắm vững một công đoạn nhỏ, vậy mà người trước mặt lại điều phối toàn bộ công việc với vẻ điềm tĩnh như thể mọi thứ đã nằm gọn trong lòng bàn tay.
Dimitri, người từng tỏ ra nghi ngờ nhất, giờ chỉ im lặng cúi đầu làm việc. Ý nghĩ "Hắn thực sự ngang tầm với Tiến sĩ Viktor" cứ lặp lại trong tâm trí, khiến y không dám khinh thường thêm một giây phút nào nữa.
— Kenji, Emma nhanh tay lên. Hợp chất gốc với dung dịch đệm đã có chưa? Nếu cả hai còn chậm trễ, phản ứng sẽ thất bại. — Trần An ra lệnh mà không hề ngẩng đầu.
— Vâng, thưa ngài! — Emma vô thức lỡ miệng xưng hô như vậy.
Lời nói bất chợt khiến nàng giật mình, nhưng không ai cảm thấy điều đó lạ lẫm nữa. Trần An hoàn toàn làm chủ tình hình.
Sau ba giờ làm việc không nghỉ, bước cuối cùng đã đến. Tất cả đứng im lặng, không ai dám thở mạnh khi Trần An cẩn thận thực hiện thao tác đóng gói và ổn định dung dịch cuối cùng. Hắn kết hợp protein tái cấu trúc với dung môi sinh học chứa các ion vi lượng từ nước biển sâu, một công đoạn phức tạp đòi hỏi độ chính xác tuyệt đối. Sản phẩm hoàn thiện phải được bảo quản ở nhiệt độ siêu lạnh âm 80 độ C trong một tiếng để giữ nguyên hoạt tính.
Cả Tiến sĩ Viktor lẫn các học trò đều giữ im lặng tuyệt đối, không ai dám làm phiền hay ngắt lời hắn trong giây phút quan trọng này. Trần An nhẹ nhàng đóng nắp khoang lưu trữ, ánh mắt sắc lạnh nhưng bình thản. Hắn kiểm tra thông số lần cuối trước khi quay lại nhìn mọi người:
— Xong.
Một từ duy nhất nhưng mang sức nặng của cả dự án. Cả phòng thí nghiệm như nín thở chờ đợi, còn trong lòng mỗi người, sự ngưỡng mộ dành cho hắn đã thay thế hoàn toàn mọi hoài nghi trước đó.
Nhưng không vì vậy mà Trần An cho bọn họ nghỉ ngơi, cả nhóm lại bắt đầu chế tạo NanoCatalyst — một loại hạt nano vàng sinh học có tác dụng tối ưu hóa hấp thụ oxy, cải thiện lưu thông máu và hỗ trợ ProtoVita thâm nhập vào tế bào nhanh chóng.
Bên trong phòng thí nghiệm, không khí căng thẳng suốt nhiều giờ cuối cùng cũng tan biến khi hệ thống báo cáo kết quả thử nghiệm đầu tiên. Hai hợp chất NanoCatalyst và BioAdaptin-X đã được tiêm vào nhóm chuột thí nghiệm. Cảm biến sinh học theo dõi từng thay đổi nhỏ nhất trong cơ thể chúng.
— Không có phản ứng đào thải nào cả! — Dimitri reo lên đầy phấn khích. — Tình trạng sinh lý của chuột đang phát triển rất ổn định.
Trên màn hình lớn, các biểu đồ sức khỏe dần đi vào quỹ đạo với các chỉ số vượt xa dự kiến. Tiến sĩ Viktor cũng không giấu được nụ cười hài lòng. Emma ôm chầm lấy Natalia, còn Kenji và Dimitri thì nhảy cẫng lên vui sướng.