ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 34: Thành Công (2)

— Chúng ta đã thành công! Thật không thể tin được!

Không thể kìm nén niềm vui, bọn họ quay sang Trần An, người vẫn giữ vẻ bình thản. Kenji hào hứng đề nghị:

— Trần An, bọn tôi định đi ăn một bữa lớn để ăn mừng! Cậu nhất định phải đi cùng!

Emma thêm vào, giọng rạng rỡ:

— Đúng vậy, từ trưa đến giờ chúng ta chưa ăn gì rồi. Đi thôi mọi người!

Trần An khẽ mỉm cười, nhưng rồi nhẹ nhàng từ chối:

— Mọi người cứ đi trước đi. Ta sẽ đến sau... Ta cần gọi điện thoại một lát.

Không ai phản đối gì thêm, cả nhóm cùng nhau hồ hởi rời đi, tiếng cười nói xa dần trong hành lang dài. Căn phòng thí nghiệm chìm vào im lặng. Trần An đứng đó, mắt dõi theo cánh cửa đã đóng lại. Hắn khẽ thở dài, tháo găng tay và đưa tay xoa bóp thái dương. Những giây phút căng thẳng vừa qua dường như vẫn còn đọng lại trên cơ thể hắn.

"Hoàn hảo." Hắn tự nhủ, nhưng cảm giác thành công không kéo dài lâu. Như một thói quen, hắn lấy điện thoại ra kiểm tra. Màn hình hiển thị mười cuộc gọi nhỡ từ cha hắn — Trần Dương.

Trái tim hắn khẽ thắt lại, một dự cảm chẳng lành ùa đến. Chẳng lẽ đã có chuyện xảy ra với tờ vé số?

Trần An nhanh chóng bấm gọi lại. Chuông đổ chưa đầy vài giây, đầu dây bên kia đã bắt máy. Giọng nói quen thuộc của cha vang lên, lẫn trong đó là sự mệt mỏi nhưng vẫn vững vàng:

— Cha đây... Con đang làm gì vậy?

Trần An cố giữ bình tĩnh, hỏi ngay:

— Cha, đã có chuyện gì xảy ra sao?

Trần Dương thở dài, giọng trầm xuống:

— Bên công ty xổ số có hành động mờ ám... bọn chúng định cướp tờ vé số.

Trần An siết chặt điện thoại, cảm giác bất an lan tỏa. Lời cha nói như một hồi chuông cảnh báo.

— Cướp tờ vé số? — Hắn lặp lại, giọng không giấu nổi sự kinh ngạc. Hàng loạt câu hỏi bủa vây tâm trí hắn. Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Theo tính toán của hắn, việc trúng số lẽ ra sẽ không bị thay đổi mới đúng.

— Phải. Sau khi điều tra sâu hơn, cha và chú Phong phát hiện công ty đó còn dính líu đến hàng loạt vụ bê bối lớn, có liên quan đến vài nhân vật tai to mặt lớn.

Mọi thứ đã đi chệch khỏi những gì hắn biết ở tương lai. Cục diện đã hoàn toàn thay đổi. Hắn gấp gáp hỏi:

— Vậy cha có lãnh được tiền không?

— Yên tâm đi, tiền thưởng sẽ nhận được... nhưng có thể chậm một chút. Quan trọng là chuyện trúng số này không thể giữ bí mật lâu. Sẽ sớm xuất hiện trên bản tin và mạng xã hội thôi.

Trần An khẽ gật đầu, trong đầu hắn hàng loạt phương án ứng phó bắt đầu hình thành.

— Cha đừng lo. Binh đến tướng đỡ, nước đến đất chặn. Chúng ta cứ tùy cơ ứng biến.

Trần Dương cảm nhận được sự điềm tĩnh trong giọng nói của con trai, khẽ thở phào nhẹ nhõm:

— Ừ... Cha tin con.

Kết thúc cuộc gọi, Trần An hít một hơi thật sâu, ánh mắt trở nên sắc bén và cương nghị hơn bao giờ hết. "Tập hợp gia đình..." Ý tưởng này hiện lên trong đầu hắn. Ngay khi nghe cha nói không thể giấu được vụ trúng số, hắn đã hạ quyết tâm. Dù sao hắn cũng cần tập hợp mọi người trong gia tộc, vậy thì tại sao không mượn cái cớ này để bắt đầu?