ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 35: Cảnh Cáo

Mặt trời dần ngả bóng về phía tây, nhuộm bầu trời một màu cam rực rỡ pha chút tím nhạt. Trong khuôn viên trường, hàng cây phượng già đứng lặng im, những tiếng ve kêu râm ran suốt cả ngày giờ đây cũng yếu dần, như thể mệt mỏi vì đã hát quá lâu.

Trần An bước chậm rãi ra cổng trường, đôi mắt khẽ nheo lại khi ánh nắng hắt lên từ mặt đường nhựa. Hắn đứng đó, ngắm nhìn dòng người tấp nập qua lại. Xe cộ vẫn bon bon chạy, những người bán hàng rong vẫy khách, tiếng rao thân thuộc vang lên khắp phố phường.

“Bánh mì sữa đặc biệt thơm ngon, năm ngàn một ổ!”

“Ai mua đậu hũ không, đậu hũ nhà làm đây!”

Những âm thanh bình dị hòa vào tiếng cười nói của sinh viên đang tụ tập quanh các quán nước ven đường, tranh thủ thư giãn sau giờ học. Khung cảnh ấy như một bức tranh sống động, một khoảnh khắc quý giá mà trong tương lai sẽ chỉ còn là ký ức.

“Tương lai...” Trần An lẩm bẩm, ánh mắt thoáng u buồn.

Hắn nhớ lại những tháng ngày đen tối nơi tương lai xa xôi, nơi mà bầu trời chỉ còn lại một màu xám tro sau cơn mưa thiên thạch, mặt đất hoang tàn không còn sức sống, và những căn hầm lạnh lẽo nơi con người phải ẩn náu để tránh né lũ động vật biến dị đói khát.

“Nếu có thể thay đổi tất cả... Nếu mọi thứ có thể khác đi...”

Dòng suy nghĩ miên man kéo dài khiến hắn gần như quên mất mình vẫn đang đứng giữa phố đông người. Tiếng chuông điện thoại bất ngờ vang lên, kéo Trần An trở về thực tại. Hắn lôi chiếc điện thoại cũ kỹ từ túi quần, màn hình hiển thị cuộc gọi video từ Tiến sĩ Viktor.

Sau khi bắt máy, trên màn hình hiện lên gương mặt nghiêm nghị nhưng có chút thoải mái hơn thường ngày của vị tiến sĩ. Bên cạnh ông là bốn người học trò Dimitri, Kenji, Natalia và Emma; cả bọn đều vui vẻ vẫy tay chào Trần An qua màn hình.

“An! Anh đang ở đâu? Nhanh ra quán thịt nướng Hàn Quốc gần trường đi!” Emma hồ hởi lên tiếng.

Dimitri chen vào, vỗ vai tiến sĩ Viktor:

“Thầy mời đấy, không được từ chối đâu!”

Kenji thêm vào với giọng điệu tế nhị và kính cẩn:

“Đúng vậy, anh đã làm rất tốt rồi, giờ chúng ta cần thư giãn một chút!”

Trần An khẽ cười. Trước kia, hắn luôn sống khép kín, chẳng bao giờ tham gia những buổi tụ tụ tập như thế này. Nhưng giờ đây, khi đã trải qua những ngày tháng sinh tử khắc nghiệt ở tương lai, hắn nhận ra rằng những khoảnh khắc như thế này có thể không bao giờ lặp lại.

“Được rồi, gửi địa chỉ đi, tôi sẽ đến ngay.” Hắn đáp gọn.

Trần An tắt điện thoại, hít một hơi thật sâu để làn gió mát buổi chiều nhẹ nhàng lướt qua khuôn mặt. Lòng hắn khẽ dịu lại, như thể cánh cửa của một cuộc sống bình dị vừa hé mở trước mắt. Hắn quay người, hòa mình vào dòng người tấp nập trên phố. Dù trong đầu vẫn chất chứa những kế hoạch lớn lao và tương lai bất định, nhưng ít nhất vào giây phút này, hắn sẽ sống như một người bình thường.

Và hy vọng rằng, một ngày nào đó, tương lai sẽ khác.

...

Ánh nắng nhạt dần khi Trần An bước vào quán nướng Hàn Quốc gần trường. Không khí trong quán khá yên tĩnh vì giờ này vẫn còn sớm, chỉ có vài bàn khách rải rác. Mùi thịt nướng thơm phức hòa quyện với mùi khói nhẹ khiến không gian thêm phần ấm cúng.

Hắn đảo mắt tìm quanh nhưng không thấy nhóm của tiến sĩ Viktor đâu. Đang định tiến lên quầy hỏi nhân viên thì từ phía một góc khuất trong quán, tiếng cười giòn tan của Emma vang lên:

“Không khí lúc đó làm em nhớ đến cảm giác lần đi thi chung kết quốc gia ấy! Trời ơi, áp lực khủng khiếp luôn!”

Trần An nhận ra giọng nói quen thuộc liền bước đến gần hơn. Cả nhóm ngồi trong một phòng riêng, vừa nướng thịt vừa trò chuyện sôi nổi. Emma đang kể về trải nghiệm làm việc trong phòng thí nghiệm cùng Trần An, đôi mắt cô sáng lên, vừa ngại ngùng vừa hào hứng:

“Cảm giác như làm việc với anh ấy còn áp lực hơn cả với thầy! Mọi thứ phải hoàn hảo đến từng giây!”

“Phải đấy!” Natalia gật đầu đồng tình, vẻ mặt nghiêm túc như khi đang nghiên cứu: “Lúc đó chị nhớ em còn bất giác gọi hắn là ‘ngài’ cơ mà!”

Emma đỏ mặt, vội vàng xua tay:

“Không phải! Chỉ là... lúc đó em bị cuốn vào không khí làm việc thôi! Anh An trông nghiêm túc quá!”

Dimitri cười lớn nhưng cũng không khỏi thầm cảm thán:

“Thật khó tin khi hắn mới chỉ hai mươi bốn tuổi... Nhưng khi làm việc, thật sự anh cảm thấy như đang hợp tác với một chuyên gia dày dạn kinh nghiệm vậy. Khí chất đó thật sự rất khác biệt.”

Kenji, người thường ít nói nhất nhóm, khẽ nhíu mày:

“Tôi vẫn thấy lạ... Nếu Trần An tài giỏi như vậy, sao trước đây chưa từng nghe thấy tên hắn trên bất kỳ tạp chí hay chương trình khoa học nào?”

Tiến sĩ Viktor nhấp một ngụm nước, điềm nhiên đáp:

“Trần An là người chỉ muốn cống hiến cho khoa học và nhân loại. Hắn không quan tâm đến danh vọng hay truyền thông đâu.”

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bật mở, Trần An bước vào với nụ cười nhẹ nhàng:

“Mọi người đang nói gì vậy? Nghe như là về tôi đấy.”

Cả nhóm giật mình rồi bật cười vui vẻ. Tiến sĩ Viktor nhướng mày, giọng nửa đùa nửa thật:

“Bọn nhóc này đang than phiền vì làm việc với cậu áp lực quá.”

Emma nhanh chóng xua tay:

“Không phải đâu! Mọi người chỉ... ừm... nói rằng anh làm việc chuyên nghiệp quá thôi!”

Trần An bật cười, ánh mắt ánh lên vẻ dịu dàng. Hắn kéo ghế ngồi xuống, lần đầu tiên cảm nhận được niềm vui thư giãn sau khi làm việc, chứ không phải là áp lực sinh tồn. Tương lai có thể vẫn là ẩn số, nhưng giây phút này, mọi thứ đều chân thật và quý giá biết bao.

Hắn vừa ngồi xuống thì phục vụ bước đến đưa thực đơn. Còn chưa kịp gọi món thì một giọng nói trầm ấm bằng tiếng Anh quen thuộc vang lên từ cửa:

“Thầy Viktor, trợ lý Alexei, mọi người gọi món hết chưa?”

Kèm theo đó là tiếng giày cao gót nhẹ nhàng gõ trên sàn gỗ. Trần An khẽ nhíu mày khi nhận ra chủ nhân của giọng nói đó — Trịnh Kỳ Thanh. Hắn quay đầu lại và bắt gặp dáng người thanh lịch trong bộ váy công sở màu kem của nàng. Gương mặt xinh đẹp được điểm xuyết chút phấn son nhẹ càng làm nổi bật đôi mắt thông minh sắc sảo.

Nàng vừa bước vào vừa cười nhẹ, ánh mắt vô tình lướt qua phòng riêng rồi bỗng sững lại khi thấy Trần An ngồi đối diện, ngay ngang hàng với tiến sĩ Viktor. Dù đã đoán trước sẽ có mặt Trần An, nhưng việc hắn ngồi ở vị trí đó thật sự nằm ngoài dự tính của nàng.

Ánh mắt Kỳ Thanh ánh lên vẻ ngạc nhiên thực sự. Trong đầu nàng vừa lóe lên một suy nghĩ không tưởng: “Không lẽ... hắn là nhân tố quan trọng trong dự án chứ không phải sinh viên hỗ trợ như mình tưởng?”